Chúng tôi quyết định nói chuyện ở đâu đó bên ngoài bệnh viện. Noddie Wilkins và tôi cùng ngồi trong chiếc xe điều tra của tôi, nhấp cà phê trong hai cái cốc nhựa.
“Có vài điều kì lạ đang diễn ra trong bệnh viện này”, Noddie kể cho tôi nghe. “Tuần trước, khi tôi thấy một trong những bệnh nhân của tôi chết, tôi hoàn toàn bứt rứt. Ông Harris khá nhanh nhẹn. Ông ấy đã sẵn sàng để xuất viện, không thể chết được. Đột quỵ tim ? Theo như những gì mà tôi biết thì tim của ông ấy không bị làm sao cả”.
“Cô có tìm thấy cái gì khả nghi không ?”
“Cái đó, khi ông ấy chết, tôi đã tìm thấy những đồng xu trên mi mắt ông ấy”.
Điều đó như ném tôi lên không trung.
“Những đồng xu à ? Loại xu nào ?” Tôi hỏi.
“Chúng như những đồng xu, nhưng chúng là cúc áo, như từ một chiếc áo jacket hay áo cộc. Chúng có hình dáng gồ lên - cô gọi cái đó là gì ?
“Rập nổi ?”
“Đúng rồi. Chúng được rập biểu tượng y học - những con rắn quấn quanh một cái cột với những đôi cánh ở trên cùng”.
“Cô đang nói về Caduceus, một y hiệu à ?”
“Đúng thế. Một y hiệu”.
Tôi có cảm giác như bị rơi xuống một cái cống mở nắp và vẫn đang rơi xuống.
Ám hiệu đã được đặt trên mắt của bệnh nhân đã chết.
Nó có thể là cái gì ngoài chữ kí của kẻ giết người ? “Thật tồi tệ phải không ?” Noddie nói, nhận thấy rằng tôi bị sốc qua nét mặt. “Còn nữa”.
Cô ấy chăm chú nhìn tôi với đôi mắt lớn hình ôvan, cứ như là cô ấy đã bị kìm nén một thời gian dài và bây giờ cô ấy cần nói.
“Lần đầu tiên, khoảng sáu tháng trước, tôi đã tìm thấy chúng trên mắt của một bệnh nhân khác đã chết”, cô ấy nói, “Tôi nghĩ những đồng xu là để trả cho người chở đò cho người chết qua sống âm phủ, đôi khi kì lạ vậy đấy”.
“Nhưng khi tôi thấy ông Harris, thật lòng mà nói tôi đã hoảng loạn thực sự và tôi như bị điên. Tôi thích ông ấy và ông ấy cũng quý tôi rồi những vật đó đặt trên mắt của ông ấy ? ừ, ừ. Nó có mùi thối như phomát cũ. Có cái gì đó không bình thường ở đây, thưa Trung úy”.
“Tại sao cô không gọi cho cảnh sát ?” Tôi hỏi cô y tá, người khá tốt nhưng đã không gây ấn tượng cho tôi nhiều lắm.
“Tôi đã báo cáo việc này lên người phụ trách của tôi, và cô ấy nói sẽ báo lại cho ông Whiteley. Ông ấy là người lãnh đạo cao nhất của bệnh viện”.
Tim tôi thắt lại. “Làm thế nào mà điều kì lạ này tai họa này vẫn được che đậy trong bệnh viện một thời gian dài ?”
“Tôi khuyên cô nên báo cáo chuyện này”, tôi nói với Noddie, nhưng cô gái trẻ đã phản ứng lại ngay.
“Cô phải giúp tôi thoát ra khỏi chuyện này”, cô ấy nói. “Tôi không thể nói ra bất cứ điều gì. Tôi cần việc làm. Tôi phải một mình nuôi hai đứa con nhỏ”.
“Tôi nghe cố, tôi nói. “Tôi sẽ thận trọng hết sức có thể. Cô đã nói với ông Whiteley chưa ?”
“Rồi. Ông ấy thật sự không quan tâm”, người phụ nữ trẻ nói, lắc đầu nhớ lại.
“Ông ấy nói rằng những đồng xu chẳng qua chỉ là trò đùa của ai đó, và nếu tôi nói lung tung, nó có thể làm bệnh viện mất khách - điều đó có nghĩa là cắt lương. Ông ấy đe dọa vậy”.
“Vì thế tôi im lặng” cô ấy nói. “Tôi có thể làm gì bây giờ ?" Những điều tôi biết, hóa ra những người khác đã khám phá ra và chỉ làm việc của họ. Thời gian qua đi và không ai làm gì cả.
“Sau đó bệnh nhân chết liên tiếp với những đồng xu trên mắt họ”.
“Có bao nhiêu bệnh nhân rồi, Noddie ? Có bao nhiêu ?”
“Tôi không biết. Nhìn những vết sưng ngốc nghếch này đi ? Tôi tự dằn vặt mình hết lần này đến lần khác”. Cô y tá nói, giơ cánh tay mình ra cho tôi thấy. ‘Tôi muốn nói là, nếu đó chỉ là một trò đùa, như lời ông Whiteley nói, vậy những gì vẫn đang diễn ra thì sao ? Tôi không thể hiểu nổi điều đó”.