Chiều hôm sau, Yuki đang ở trong bếp của mẹ mình, đứng dựa vào bồn rửa bát. Cô nhét bừa một miếng bánh mì nướng vào miệng mà hầu như chẳng thèm nhai. Mọi thứ dường như không có thật.
Cô đã thức suốt đêm, gọi điện thoại cho bạn bè của mẹ, xem lại các album ảnh và những cuốn sách sờn rách, đắm mình trong ký ức. Bây giờ cô đang cố kéo mình quay trở lại thực tại, tự hỏi liệu rằng Claire sẽ gọi và nói gì với cô.
Chuông điện thoại cuối cùng cũng reo lên, Yuki vội vồ ngay lấy nó.
Claire hỏi: “Tình hình cậu thế nào rồi cưng ?”
“Tớ ổn mà”, Yuki nói, nhưng đó là một lời nói dối. Cô cảm thấy sốt hết cả ruột gan, tim cô quặn lại chờ đợi xem Claire sẽ nói gì về chặng cuối cuộc đời của mẹ mình. Cuối cùng, cô không thể chờ thêm dù chỉ một giây nào nữa.
“Cậu có tìm ra cái gì không ?”
‘Tớ đã tìm ra, cưng ạ. Garza đã nói đúng khi anh ta bảo với cậu là mẹ cậu bị tắc động mạch ở não bộ. Nhưng anh ta đã không nói với cậu rằng việc tắc động mạch này đã diễn ra hơn ba tiếng trước khi có ai đó nhận ra rằng mẹ cậu đang gặp khó khăn”.
“Các bác sĩ lẽ ra phải xác định bằng liệu pháp MRI để tìm ra kích thước của chỗ bị tắc mạch nhưng thay vào đó, họ đã tiêm cho bà Stretokinase, một loại thuốc chống đông máu”.
“Đúng là anh ta đã nói gì đó về thuốc chống đông máu”.
“Mẹ cậu đã bị tắc mạch sẵn rồi. Không có chỗ nào để lượng máu đó lưu thông nữa. Đó chính là lý do bà chết, Yuki à. Tớ không thể nào diễn tả nổi là tớ lấy làm tiếc đến mức nào”.
Yuki cảm thấy cái tin đó như quặn thắt ruột gan cô.
Chúa ơi, Keiko đã bị xuất huyết não hàng giờ liền mà không một ai chú ý đến tình trạng đó của bà sao ?
Tại sao mẹ cô lại bị đột quỵ trở lại như vậy chứ ?
“Yuki ! Yuki ! Cậu còn ở đó không ?”
“Tớ ổn mà...”
Yuki tạm biệt Claire rồi buông ống nghe xuống. Cô đi vào buồng tắm và nôn mửa trong phòng vệ sinh. Cô cởi hết quần áo rồi bước vào phòng tắm có vòi hoa sen màu hồng và xanh lá cây, đứng rất lâu trong đó mà thổn thức, vùi đầu vào tường trong khi suối nước nóng tuôn chảy xuống cơ thể. Cô đã quyết định xem tiếp theo mình phải làm gì.
Một tiếng sau, mặc bộ quần áo của mẹ - quần đen có thắt lưng co giãn và một chiếc mũ màu đỏ, Yuki lái xe tới toà nhà số 800 tại phố Bryan. Cô đỗ xe phía trước văn phòng của một người làm ở hãng bảo hiểm có bảo lãnh, đối diện với toà nhà của Toà án.
Yuki bước vào toà nhà màu xám bằng đá granito, dừng lại ở bàn kiểm tra an ninh để ghi danh. Lúc này cô đang làm nhiệm vụ, cô đã quyết định rồi, không còn có thể hối lại được.
Cô đi thang máy lên tầng ba tới phòng của Đội cảnh sát đặc nhiệm.
Lindsay đang đợi khi cô ở đó. Cô ôm chặt lấy vai Yuki và dẫn cô ấy tới văn phòng có kính bao quanh của mình.
Yuki ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Lindsay. Khuôn mặt cô căng thẳng và họng cô nghẹn lại. Lindsay nhìn Yuki đầy vẻ quan tâm. Cô ấy là một người bạn tốt, mình lẽ ra không nên làm điều này với cô ấy, nhưng mình buộc phải làm thôi, Yuki nghĩ.
‘Tớ muốn nộp đơn kiện Bệnh viện thành phố”, Yuki nói, “Kẻ nào đó ở cái bệnh viện chết tiệt đó đã giết chết mẹ tớ”.