Những chiếc xe đắt tiền trong cuốn sách rơi tuột khỏi tay Lauren. Đột nhiên cô thấy rất lạnh, bụng sôi lên như đang ở trong thang máy bị đứt cáp.
Cô há hốc miệng nhìn Louie - to lớn và cơ bắp trong chiếc áo sơmi polo màu hồng. Anh ta trông khá già.
Anh ta nhìn Lauren. Ngoái cổ rồi lại nhìn cô ấy.
“Nghe này,” Lauren nói, “Tôi không đồng ý, ờ, ba người... Nhất định không được”.
“Đừng lo lắng,” Ken nói, vỗ vai cô. “Louie là một người tuyệt vời. Nhìn xem, Laurren, mọi thứ đều ổn. Không có gì phải lo lắng cả. Nếu không thì người giới thiệu cô đã không để cô đến đây”.
“Tôi đã sai lầm”, cô nói, bắt chéo tay ngang ngực. “Không được. Tôi không thể. Đây thực sự không phải là tôi”.
“Louie,” Ken nói, “Chào cô ấy đi”.
Gã đàn ông cao lớn bước đến với ánh mắt ngại ngùng. “Lauren phải không ? Rất hân hạnh. Tôi là Louie”. ,
Lauren thấy mình cần vào toilet.
“Louie, sao không chỉ chỗ cho cô ấy ?”
Thời gian trôi qua chậm chạp và nặng nhọc với Lauren. Cô vẫn bất động khi Louie mở cửa phòng tắm.
“Anh ấy có một trái tim vàng đấy,” Ken nói nhỏ để Louie không nghe thấy. “Anh ấy đã không ở bên một cô gái nào từ khi bị bạn gái đá năm ngoái. Thật là một chàng trai tử tể’. Ken nói: ‘Tôi tin anh ấy”.
Louie vần cái vali vào trong phòng, để nó cạnh ghế sofa. “Cô mười bảy tuổi đúng không ?” Ken nhìn cô cười: “Tôi đã gọi yêu cầu như thế’.
Lauren gật đầu. “Hôm nay là sinh nhật anh ấy”, Ken nói, “Tôi không muốn anh ấy đơn độc”.
“Nó là của cô. Hãy giữ lấy nó”. Ken đưa cho cô một chiếc dây đeo cổ có mặt đá.
Lauren bắt đầu thấy rối ren. Cô tự trấn an mình. Cô không còn cảm thấy căng thẳng nữa. Hai chàng trai tốt... hãy để họ quan hệ với cô... trả hết nợ cho cô... những bộ quần áo đẹp... tự nhiên cô thấy phấn khởi.
“Đây thực sự là buổi tối may mắn của cô đấy”, Ken nói.
Lauren cố bước về phía anh ta, tỏ ra mọi chuyện đều ổn, nhưng khung cảnh trước mắt cô mờ hẳn đi, chân run rẩy rồi cô khuỵu xuống sàn. Sâm-panh vẫn còn đắng trong cổ.
Tôi không thể mở mắt ra ! Có chuyện gì xảy ra với tôi vậy ?
Cô cảm thấy hai người xốc cô lên giường... tay họ xé quần áo của cô ra... ngón cái xọc vào quần cô, chân cô đặt trên vai một ai đó... một cái gì thô ráp và... cái gì đang xảy ra thế này ?
Không khí tràn đầy phổi cô. Cô cảm thấy một sức nặng kinh khủng trên ngực mình. Cô không thể thở !
“Làm ơn”, cô hét lên, “Dừng lại... làm ơn...”
Lauren nghe thấy tiếng cười của ai đó.
Một thứ gì đó siết chặt cổ cô. Cô cố gắng chống cự lại, nhưng cô không thể cử động được !
Cô cố thở, một cái túi nhựa bịt chặt mũi và miệng cô. Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt méo mó của Ken, đôi mắt nâu hiền từ của hắn đã biến dạng trông thật khiếp sợ.
Tại sao ?
Tại sao ông lại làm thế với tôi ? Tôi không nên đến đây. Ôi ! Chúa ơi, chúng đang giết con đấy ! vẫn chưa quá muộn mà, làm ơn... dừng lại... ! Chúa hãy ban cho con một cơ hội khác, và con sẽ không bao giờ làm điều này một lần nữa, không, không. Tôi không muốn chết. Làm ơn. Đừng làm thế...