Cindy nhìn như bị thôi miên khi Larry Kramer cởi chiếc áo choàng xám rộng có chiều dài cỡ 1m64 và đứng ra giữa phòng. Mái tóc nâu dầy chải hất về phía sau, chiếc cằm nhô ra mang lại cho anh ta dáng vẻ của một thủy thủ đang đối mặt với sóng gió.
Một người đàn ông không ngừng tiến về phía trước, Cindy tự nhủ.
Kramer chào mọi người sau đó quay về phía hội đồng xét xử, nở nụ cười nhã nhặn để cảm ơn họ đã thụ lý vụ kiện này.
“Bà O’Mara đã đúng ở một điểm”, anh ta nói, đặt bàn tay to lớn của mình lên rào chắn chỗ ngồi của ban bồi thẩm. “Bà đã cực kỳ đúng khi cho rằng vụ kiện này là vụ kiện về tính tham lam. Tính tham lam của chính các thân chủ của bà”.
“Tôi không thể phủ nhận rằng chính họ, những người đã chết lại không có lỗi trong bi kịch này”, Kramer tiếp tục. “Nhưng thân nhân của họ lại đến trước tòa án với một suy nghĩ duy nhất trong đầu.
Họ muốn thắng lớn. Họ muốn nhận bồi thường từ cái chết của những người thân yêu. Họ có mặt ở đây là vì tiền”.
Kramer dựa vào bục chỗ ngồi của đoàn bồi thẩm và nhìn chăm chú từng khuôn mặt mỗi thành viên.
“Đối với hầu hết mọi người điều này nghe có vẻ hoài nghi, đáng căm giận hay vụ lợi. Nhưng đó không hoàn toàn là lỗi của nguyên đơn”.
Kramer rút tay khỏi rào chắn rồi tiến đến giữa phòng, dường như bị chìm sâu trong suy nghĩ của chính mình trước khi quay lại đối diện với ban bồi thẩm.
‘Tôi thấu hiểu nỗi đau buồn đó. Cả cha và con trai tôi đều đã chết trong bệnh viện. Đứa con trai bé nhỏ của tôi đã mất chỉ ba ngày sau khi nó chào đời. Nó là một món quà, một diễm phúc đã bị cướp đi khỏi vợ tôi và tôi. Cha tôi là người bạn tốt nhất của tôi, người thầy thông thái, người định hướng luôn khuyến khích cổ vũ tôi. Tôi đã mất cả hai người bọn họ”.
Vẻ giận dữ của Kramer như dịu đi, và anh ta bắt đầu bước đi chậm rãi như bị thôi miên đến trước bục tòa.
“Tôi chắc rằng mỗi người trong số quý vị đều từng chịu nỗi đau mất mát người thân, và các bạn biết việc muốn đổ lỗi cho ai đó cũng là điều hoàn toàn tự nhiên”, Kramer nói.
“Bạn chịu đựng, như sắp phát điên lên, và cuối cùng bạn truyền nỗi giận dữ vào bên trong những điều tốt đẹp bằng cách nhớ lại những khoảnh khắc hạnh phúc mà bạn đã chia sẻ với người đó”.
“Nỗi đau rồi cũng lắng dịu bởi thực tế là người thân không thể sống mãi, cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng hay Chúa hành động thật bí ẩn. Và dù sao chăng nữa bạn cũng phải đi tiếp. Bạn phải tiến lên”.
“Quý vị có muốn biết tại sao bên nguyên đơn lại không làm thế không ?” Kramer hỏi. Anh ta lại đặt tay lên rào chắn, buộc đoàn bồi thẩm phải chú ý đến mình.
“Bởi vì đối thủ của tôi đã dẫn dắt họ đi theo con đường sai lạc. Bởi hãng luật mang tên Friedman, Bannion và O’Mara. Bởi vì người phụ nữ này, Maureen O’Mara”. Anh ta chỉ thẳng vào đối thủ của mình. “Chính cô ta mà những con người không may mắn này đã đến đây để biến những bi kịch cá nhân của mình thành cơ hội tài chính. Tất cả quý vị chắc đều đã từng nghe câu phương châm của phim - ‘Hãy chỉ cho tôi thấy lợi nhuận’. Đó chính là cái mà trò đùa chế nhạo công lý này định làm. Đó cũng là lý do tại sao những người này lại giơ tay lên”.