Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 80
Chương 80

❊ ❊ ❊

Những người khách đến xem buổi trình diễn ô tô tràn ra ngoài trung tâm hội trường sợ hãi như những người lái xe hoảng hốt khi đã lái quá gần đến một đoạn đường rất xấu, một tai nạn đẫm máu đang chờ.

Jacobi đang đợi tôi phía trong những cánh cửa kính lớn bên lối vào đường Howard.

“Chào mừng đến với Groundhog Day,” Jacobi nói.

“Hãy kể cho tôi đi”.

Jacobi giúp tôi nắm được tình hình, chúng tôi cắt ngang qua đám đông, đi thẳng ra phía sau hội trường.

“Một người phụ nữ da trắng, 18 đến 20 tuổi, tóc vàng, ướt sũng, 45 kilôgam, có vết lằn của dây trói trên cổ, chết trong một chiếc Ferrari”.

Lạy Chúa. Thật là những điều quái quỉ. Thật là điên rồ, liều lĩnh. Làm sao lại có kẻ cả gan làm điều này ở chỗ công cộng cơ chứ. Hãy nhìn những đứa trẻ ở buổi trình diễn này xem”.

“Bọn họ đang theo sát chúng ta đấy Boxer,” Jacobi nói. “Họ chế giễu và cười trừ. Đấy là những gì tôi đọc được từ nét mặt họ”.

Anh chỉ tay về phía hai người cảnh sát và đội khám nghiệm hiện trường đang đứng giữa gian hàng bán thức ăn nhanh và khu trưng bày những chiếc xe thể thao châu Âu. Một dải băng màu vàng vô tích sự bao quanh khu vực cách li.

Như thể là diện tích cả 200 mét vuông đó chứa cảnh giết người.

Tôi bước ra sau khu vực cách li và nhìn thấy một cảnh làm tôi hãi đến tận xương. Nạn nhân mặc áo, đội mũ, khắc dòng chữ như tranh tĩnh vật vậy: người phụ nữ tóc vàng trong chiếc xe màu bạc bóng loáng. Đây quả là một trò hài hước hiểm ác, một trò đùa ranh mãnh. Lại một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp nữa bị giết chết cho một sự thỏa mãn ghê tởm.

“Ông hãy gọi người quản lí xuống đây”, tôi nói với Jacobi. “Tôi sẽ đóng cửa chỗ này lại.

Tôi gọi điện thoại cho sếp, yêu cầu ông ấy cho tất cả những người cảnh sát có thể được đến trung tâm hội nghị và đưa một bản báo cáo cho ngài thị trưởng. Chẳng mấy chốc sẽ xuất hiện những đội máy bay lên thẳng và xe vệ tinh đưa tin trên phố Howard. Chẳng phải nghi ngờ gì về điều này.

Charlie Clapper dừng việc chụp hình đủ lâu để đưa cho tôi một đôi găng tay bằng cao su.

“Chúng tôi đang cố gắng hết mức có thể, Lindsay ạ. Nhưng tôi chuẩn bị cho chiếc xe về phòng thí nghiệm để có được những chi tiết cụ thể”.

“Có căn cước gì trên người nạn nhân không ?”

"Không ví, không túi xách tay, không gì cả”.

Tôi khám xét qua ô cửa phía người lái xe, chạm vào cổ cô gái bằng mu bàn tay. Người cô ấy vẫn ấm. Nhiệt độ bên trong khoảng 36°c và khô.

Tôi có một sáng kiến. Nếu chúng ta hành động nhanh thì có thể nó có kết quả.

“Charlie - phải không ? Hãy làm mẫu keo thượng thặng với cô gái ngay tại đây”

Đội khám nghiệm hiện trường đang làm tấm vải bốc khói thì một người đàn ông bệ vệ, mặt đỏ rực tức tối xô qua đám đông và đến thẳng trước mặt tôi. Tên của anh ta gắn trên tấm hiệu: ‘Patrick Leroy, Giám đốc buổi trình diễn” và anh ta quát lên: “Cô không thể đóng cửa nơi này được. Cô có điên không đấy”.

Nước bọt bắn ra khi anh ta cứ liên tục hỏi mà chẳng cần nghe trả lời rằng tôi có biết được sẽ phải quẳng đi bao nhiêu tiền, rằng làm sao mà tôi đang biến một buổi quảng cáo thành phân chó, đống phân ấy sẽ rơi xuống đầu tôi vì việc làm đó.

Đó là một loạt những câu tục tĩu dài ngoẵng và tôi chẳng thích một chút nào.

“Một người đã bị giết chết, ngài Leroy ạ, ngài có hiểu không ? Tôi phải đảm bảo cho những dấu vết còn lại của hiện trường và bắt kẻ giết người. Vì thế trong khi ông hành động như một thằng ngu, thì mọi người đã phong tỏa khắp cầu thang lên xuống và rải DNA xung quanh các phòng vệ sinh rồi”.

“Đội bảo vệ của các anh mà giúp đỡ chúng tôi dọn sạch chỗ này và chấp nhận buổi thẩm vấn càng nhanh thì chúng tôi cũng sẽ biến khỏi chỗ anh càng sớm”.

“Thế cô nghĩ là việc này kéo dài đến bao giờ đây ?” Anh ta thở mạnh và hỏi.

“Chúng tôi sẽ xong khi nào mà xong việc”.

“Xin chờ tôi một chút. Tôi có điều này phải nói với mọi người”.

Tôi thực sự tiếc cho anh ta. Thực sự.

“Mất ít nhất là 12 tiếng đồng hồ”, Tôi nói.

“Mất một ngày cơ á ? Cô đang phá hủy cả một ngày thứ bảy ư ? Hàng triệu đô la thành phân. Hàng triệu”. Anh ta nói, ấn nút trên điện thoại di động: “Cô không hiểu gì hết”.

“Có một người phụ nữ chết trong chiếc xe Ferrari”, tôi nói.

Sau đó tôi quay lưng vào anh ta, Jacobi xuất hiện và nói rằng ông đã thu thập hết những cuốn băng chống trộm, cả những cái ở khu vực chuyển hàng.

Chúng tôi dừng lại nhìn người soát vé đang trả lại tiền cho khách tham quan qua quầy quà tặng miễn phí trước khi họ đi ra ngoài. Đúng là chẳng ai vui vẻ gì trong việc này.

“Nếu chúng ta không bắt được những kẻ tâm thần này”, Jacobi nói, “Tôi sẽ về hưu sớm. Không tổ chức tiệc. Và cô, Boxer ạ, cô chuẩn bị bị hạ cấp”.

“Ông biết tôi đang thắc mắc điều gì không ?”

Tôi nói với ông bạn già của mình: “Làm thế quái nào mà cô gái có thể chui vào đây được ?”

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.