Tôi nhìn vào khuôn mặt của Louie chuyển từ đỏ lừ đến lốm đốm chấm rồi đến mặt cắt không còn giọt máu, gần như là trắng bệch. Anh ta rền rĩ, rồi cứ đập đầu xuống bàn cho đến khi luật sư của anh đứng lên khỏi ghế, giữ hai vai của Louie. Lắc anh ta cho đến khi anh ta dừng lại.
Montana nhìn lên, cảm xúc của anh bùng nổ, đó không phải là một hành động thông thường.
“Thanh tra của cô còn đi đến đâu nữa đây, Trung úy. Liệu cô có bằng chứng nào chống lại thân chủ của tôi không ? Nếu không, tha lỗi cho tôi vì phải nói đừng quấy rầy tôi nữa, chúng ta sẽ gặp nhau tại vụ xử của anh ta”.
“Chúng tôi có dấu vân tay của Louie từ một trong số những nạn nhân”. Tôi nói. “và DNA của anh ta đang ở trong phòng nghiên cứu. Được đánh dấu gấp và dấu hiệu cờ đỏ”. “Anh ta đưa cho cô DNA của anh ta ?”
“Anh ta đã giấu nó. Chúng tôi thu thập được”, tôi nói và ngồi xuống bên cạnh Louie, chỉ nói với mình anh ta.
“Louie, hãy giúp tôi hiểu được tại sao anh và ‘Cherry’ đã giết những người phụ nữ trẻ tuổi kia. Thanh tra Conklin và tôi, chúng tôi thực sự muốn được biết câu chuyện từ phía anh. Có thể có trường hợp khoan hồng nào chăng ?”
“Liếm đít tao đây này !”
“Hừm, anh đã đúng, Richie”, tôi nói với Conklin. “Louie thực sự không thích phụ nữ tí nào nhưng tôi có cảm giác anh ta bị lôi cuốn dục tính phụ nữ . Anh nghĩ sao ?”
“Và đó là nơi mà Kenny bước vào”, Conklin nói, cuốn theo tôi. “Anh ta tự dắt khách cho chính anh ta. Có đúng thế không, Louie ? Anh cưỡng hiếp, sau đó cả hai người đã giết các cô gái”.
“Và sau khi anh và người tình cùng nhau giết người, chuyện gì sau đó ? Hai người lại đùa giỡn. Tôi nghĩ luật sư sẽ ghét anh vì điều đó đấy, phải không Trung úy ?’
“Đừng trả lời, Louie. Đừng nói điều gì”, Montana khẩn khoản.
“Tôi nghĩ anh nên chuẩn bị nói vói chúng tôi mọi điều đi”, tôi nói với Bergin, “Bởi vì anh làm việc với chúng tôi còn tốt hơn là làm việc với luật sư đấy. Và sau đó, có điều này nữa”.
Tôi đặt chiếc phong bì số 10 màu trắng lên bàn. Địa chỉ gửi đến Louie viết bằng mực màu xanh mờ. Anh ta có thể thấy nó, nhưng nó ở ngoài tầm với của anh ta.
Anh ta chớp mắt khi nhận ra lá thư viết tay.
Tôi đã mong chờ vào điều đó.
“Cú lao xuống đường mà Cherry đã làm dễ dàng so sánh với cú mà anh chuẩn bị làm”. Tôi nói. “Đã bao giờ anh nghĩ việc đó sẽ như thế nào chưa ? 20 năm hoặc xấp xỉ thế, biệt lập sau sự chết chóc hàng loạt, chờ đến lượt anh thôi”.
“Đủ rồi đấy, Trung úy”, Montana nói, đóng chiếc cặp của anh ta lại. “Ngài Bergin chưa bao giờ bị buộc tội đi ẩu mà không chú ý đến luật giao thông đâu”.
“Chúng tôi chuẩn bị kết tội ngài Bergin cho ba vụ giết người”, tôi ngắt lời. “Nhưng tôi muốn có sự linh động nhiều hơn”.
Tôi giữ các ngón tay cách nhau một centimét.
“Thật ư ?” Montana nói. “Nhiều thế cơ à ?”
“Xác một người phụ nữ trẻ tuổi được tìm thấy ở Los Angeles hai năm trước bị quăng trên đường”, tôi nói với Montana. “DNA trong bộ phận sinh dục của cô ấy phù hợp với DNA chúng tôi tìm thấy trong người nạn nhân của Louie”.
“Nếu thân chủ của ngài nói với chúng tôi về vụ giết những cô gái ở buổi trình diễn ô tô và nạn nhân ở Los Angeles, chúng tôi sẽ làm việc với ủy viên công tố quận. Hãy xem liệu hắn có tránh được tội tử hình không. Tôi xin đảm bảo với ngài đấy”.
“Chúng tôi sẽ trở lại với cô, Montana nói, “Louie, chúng ta ra khỏi đây thôi”.
“Đây là một đề nghị có thời hạn”, tôi đặt tay lên lá thư và nói.
Louie hỏi: ‘Tôi có thể có lá thư ấy không ?” Anh ta tỏ ra bẽn lẽn vì nó.
Trong vài phút cuối, cảm giác của Louie tan ra như sáp nến. Mắt anh ta đỏ lên, khuôn mặt đầy sự đau đớn và mất mát.
“Đây chính là bằng chứng”, tôi nói và nhìn vào đôi mắt to ướt nhòa của Louie, “Nhưng tôi sẽ đọc cho anh một hoặc hai dòng”.
Tôi mở lá thư mà tôi đã lấy từ bảng vẽ trong phòng ngủ của Louie, lấy ra 5 trang giấy mỏng, viết từ lề này sang lề kia với những dòng chữ tròn trịa, rõ ràng, gọn gẽ.
‘Tôi nghĩ là cô ấy đang viết lá thư khi chúng tôi vào phòng của anh”, tôi nói, “Nhìn này, chữ kí bị nhòe. Mực vẫn ướt”.
Miệng của Louie hé mở. Anh ta như ngừng thở. Mắt tập trung vào tôi.
“Tha lỗi cho em, tình yêu của em. Nhưng em không thể sống thiếu anh được. Anh là giấc mơ trở thành hiện thực duy nhất của em...”
“Vấn đề này hoàn toàn là cá nhân”, tôi nói, xếp gọn các trang thư, gấp chúng trở lại phong bao, “Nó thực sự làm trái tim tôi phải bùi ngùi”.
Louie nói: “Hãy nói cho tôi biết tôi phải làm gì. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì”.
“Hãy nghe tôi”, Montana nói, đặt tay lên cánh tay của Louie. “Đừng nói điều gì cả. Hãy để tôi làm công việc của mình. Chứng cớ duy nhất của họ chống lại anh là cái chết”.
Mọi thứ đột nhiên trở lên điên đảo. Louie gạt tay người luật sư với một tiếng rắc lớn, đẩy Montana và cái ghế của anh ta xuống sàn. Máu chảy ra từ mũi của Montana.
Tôi bật lên khỏi ghế khi Louie đứng lên, siết chặt tay anh ta và hét:
“Mày không hiểu à, tên đê tiện ? Tao không quan tâm mày sống hay chết. Vợ tao qua đời rồi. Tao sẽ chẳng thể nào gặp cô ấy một lần nữa”.
Anh ta hướng cặp mắt giận tím gan của anh ta về phía tôi: “Tôi phải nói cái quái gì để lấy lại được bức thư chết tiệt này đây”.
“Chỉ cần nói với chúng tôi những gì anh đã làm”.
“Được. Tôi nói tôi đã làm”.
Tôi nghĩ tim tôi phải nổ tung vì sung sướng mất.
Tôi cố buộc cho cảm xúc của mình bình tĩnh lại mặc dù tôi như đang thực sự nhảy múa với sâm-panh trong đầu.
Tôi bước ra ngoài để chắc chắn rằng camera vẫn đang chạy. Tôi quay trở lại và thấy Conklin đang giúp Montana đứng dậy.
“Tôi sẽ gọi ủy viên công tố quận”, tôi nói với Louie. “Anh có thể có một bản sao của bức thư này. Ngay sau khi chúng tôi được nghe anh thú tội”.