Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 85
Chương 85

❊ ❊ ❊

"Louie xếp hàng ngay trước mặt tôi”, một gã gầy gò với chòm râu dê đứng cách đấy vài mét bỗng nói. “Anh ấy bảo đến nhà vệ sinh”.

Anh ta chỉ tay về phía phòng vệ sinh nam, cách thang máy khoảng ba mét. Tôi thấy có mũi tên trên cửa thang máy chỉ hướng đi xuống, chiếc thang dừng ở tầng trệt, dưới chúng tôi ba tầng.

Tôi khẩn khoản hỏi: “Trông Louie như thế nào ?”

“To béo. Cao hơn mét tám. Tóc vàng”.

Tôi quay về phía sếp.

Ông ta nói: “Tôi sẽ yểm trợ cho cô ở đây”.

Sau đó tôi gọi Mc Neil và Samuels kiểm tra nhà vệ sinh. Bảo Lemke và Chi chặn tất cả các lối ra đường phố.

“Không ai ra ngoài cả”.

Conklin và Jacobi đằng sau tôi, chạy xuống cầu thang. Ba chúng tôi lao xuống tầng hầm rộng lớn.

Tôi cứ nhích từng tí một trên đường phố với dòng người đi bộ đang ra ra vào vào các cửa hàng thời trang - Godiva, Club Monaco, Bailey Banks & Biddle Bandolino và Kenneth Cole.

Tôi cũng chẳng biết phải nhìn vào đâu trước và rẽ vào đâu đây. Tôi chẳng nhìn thấy ai giống như miêu tả về Louis Bergin cả.

Chiếc Nextel của tôi rung lên, và tôi mở nó rất nhanh. Đấy là Mc Neil, anh ta nói: “Hắn không có trong phòng tắm thưa sếp. Không có ai ở đây”.

Tôi nói: “Anh và Samuels đến đường số năm ngay”.

“Hắn kia rồi”, Jacobi thốt lên.

Tôi cũng thấy hắn rồi.

Có một người đàn ông không mặc áo khoác, chỉ có chiếc sơ mi trắng đang đi qua khu tầng hầm, về phía xa chúng tôi, hòa vào vào đám đông. Anh ta tầm mét tám, nặng hơn trăm cân, tóc vàng bụi bẩn, hút thuốc lá.

Một võ sĩ nhà nghề.

Tôi rút súng ra, gọi tên hắn trong tiếng ồn ã của đám đông: “Louis Bergin. Cảnh sát đây. Đứng im tại chỗ. Giơ tay lên trời”.

Louie Bergin quay cái đầu to về phía tôi. Chúng nhìn vào đám đông trong một vài tích tắc và tôi lại hét lên: “Bergin. Dừng ở đó. Đừng để tôi phải bắn anh”.

Hắn nhìn quanh và bắt đầu chạy.

Chất Adrenaline như đang chảy trong máu tôi khi Coklin, Jacobi và tôi cố chen qua đám đông, đuổi theo tên Bergin đang bỏ chạy ra ngoài qua lối ra phía nam của tầng hầm để lại chui vào khu đường đông đúc của phố Market.

Hắn phải lẩn trốn vì một lí do nào đó.

Liệu hắn có sự biện hộ nào khi bị bắt không nhỉ ?

Hay liệu hắn đang cố thoát khỏi chúng tôi vì đã giết chết cả ba cô gái ?

Tôi lại mất một lúc không quan sát được hắn khi phải để ý những chiếc xe đang phóng vèo vèo qua đường, sàng lọc trong số những người đi bộ kia tìm ra một gã mặc áo sơ mi trắng.

Tim tôi đập nhanh khi cuối cùng cũng tìm thấy hắn ở ngay phía trước cách khoảng 30 mét, hắn vượt đèn giao thông, chạy qua khu Market, rẽ phải sang đường Powell.

Tôi lớn tiếng gọi Jacobi và Coklin: “Kia rồi” . Tôi cố dán mắt vào Bergin, hắn cắt ngang đường qua đám đông ngay trước mắt chúng tôi.

Vỉa hè bên đường Powell là một cản trở lớn với biết bao người đi bộ, những người bán hàng rong và khách đang xếp hàng mua sắm.

Tôi bắt đầu cảm thấy như bị sỉ nhục và chờ đợi được đánh gục gã Bergin, nhưng hắn lại đụng phải một người đàn ông bán hàng gốm sứ bên vỉa hè, làm vỡ hết chén bát.

Từ chỗ đó hắn tăng tốc lên, sải những bước dài thoăn thoắt trên đường làm tăng khoảng cách với chúng tôi.

Người bán hàng mà đồ sứ đã bị đổ vỡ hết giờ cũng tham gia vào cuộc săn đuổi này, một lũ trẻ hiếu động ngốc nghếch thì lảng vảng quanh quầy bán báo.

Tôi giơ thẻ lên, trút giận vào chúng: "Ra khỏi con đường này ngay. Chúng mày có muốn bị bắt không ?” Jacobi thở phì phò và lục tục đằng sau tôi. Cuộc chạy này là quá sức với ông, ông đã quá đuối sức sau vết thương từ phát đạn hồi tháng năm.

Tôi kêu lên: “Warren, hãy gọi đội cơ động đến Quảng trường Union ngay đi”.

Ở phía trước, Conklin vòng lại một vòng rồi. Thế là tôi biết là tôi đã để vụt mất Bergin rồi.

Tôi nhìn lướt qua hàng tá cánh cửa của các cửa hàng. Nếu Bergin đã lẩn vào một trong những khách sạn hay nhà hàng nhỏ, hoặc là lạy Chúa đừng xảy ra điều này, nếu hắn biến xuống ga tầu điện ngầm Bart thì hắn đã thực sự biến mất rồi.

Một nét thoáng qua thu hút sự chú ý của tôi - Bergin đang chạy dọc theo chiếc xe điện ngay phía trước mặt và sử dụng nó như một chướng ngại vật với chúng tôi.

“Coklin !”

‘Tôi thấy hắn rồi, Lou !”

Rich Conklin đã bắt kịp Bergin, và anh đã thực sự đuổi kịp. Khi Conklin qua Powell sau chiếc xe điện, tôi nghe thấy anh hét lên với mọi người: ‘Tránh ra nào. Lùi lại ngay !”

Anh không thể rút ngắn khoảng cách được.

Tôi đứng đủ gần để có thể nhìn thấy Conklin móc lấy tay vịn của chiếc xe điện, bước từng bước cuối, theo chiếc xe được chừng sáu mét trước khi tung chiếc dây kéo hạng nhất vào sau lưng Bergin, kéo gã to lớn này lại.

Bergin ngã xuống vỉa hè, phì phò như thể phổi hắn hết hơi vậy.

Tôi cảm thấy nặng nề, chân tôi bủn rủn vì mệt mỏi. Tôi không nghĩ là tim tôi còn có thể đập nhanh hơn được nữa, nhưng tôi đang ở ngay đó. Hai tay tôi đang cầm khẩu Glock, tôi chĩa thẳng vào đầu Bergin.

“Đứng đó, đồ chó đẻ”, tôi hổn hển, “ở nguyên đó và đưa tay ra phía trước. Đừng có mà cử động dù một ngón tay”.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.