Chúng tôi lướt qua khu vực buôn bán của San Francisco trên chiếc xe Pathfinder vào giờ cao điểm. Chúng tôi im lặng trong vài phút, cái chết kỳ lạ của người phụ nữ trẻ ám ảnh chúng tôi.
Những hình ảnh cứ thay đổi liên tục trong đầu khi tôi cố ghép chúng lại với nhau để tạo thành một bức tranh đáng sợ.
“Hai kẻ sát nhân”, cuối cùng tôi nói với Claire. “Hợp tác như một đội. Bỏ nạn nhân vào trong xe sau khi sát hại. Mấu chốt của vấn đề là gì ? Dấu hiệu đó thể hiện điều gì ?”
“Chúng là những kẻ máu lạnh, xét ở một góc độ nào đó”, Claire nhận xét.
“Và bệnh hoạn ở một góc độ khác. Thế còn quần áo thì sao ?”
“Vẫn ở phòng thí nghiệm”, Claire đáp, “cùng với bộ đồ đắt tiền mà cô gái đang mặc. À này, phòng thí nghiệm cũng phát hiện thấy vết tinh dịch trên mép váy nạn nhân”.
“Nghĩa là cô ấy bị cưỡng hiếp ?”
“Mình không thấy vết rách ở âm đạo hay vết bầm tím mà cậu mong đợi ở một vụ hãm hiếp”, Claire trầm ngâm. “Chúng ta phải chờ đợi để có thể khẳng định điều đó”.
Claire hãm phanh lại trước đường tàu Muni, chúng tôi cùng nhìn đoàn tàu rầm rầm lướt qua. Màn đêm đang buông xuống khắp thành phố San Francisco, những người đi làm đang vội vã về nhà.
Những câu hỏi vẫn tràn ngập trong tâm trí tôi. Rất nhiều câu hỏi. Về việc cô gái trong chiếc Caddy kia là ai. Kẻ nào đã giết cô ấy ? Cô ta và hai kẻ sát nhân gặp gỡ như thế nào ?
Vụ án mạng có phải do động cơ cá nhân không ?
Hay Cô gái Caddy là nạn nhân của một sự tình cờ ?
Nếu là trường hợp sau thì chúng tôi có thể đang lần theo kẻ sát nhân theo nghi thức nào đó, một kẻ thích giết người và bị kích động theo thói quen.
Kẻ nào đó có thể thích làm lại điều này.
Claire bỗng rẽ trái, cắt ngang làn đường giao thông. Lát sau, cô lại thực hiện động tác cẩn thận tương tự giữa hai chiếc xe hơi trên đường Bryan, ngay ngoài quán Susie.
Cô tắt máy, ngoảnh mặt về phía tôi. “Còn nhiều hơn nữa”, cô nói.
“Đừng bắt mình phải nài nỉ, Bướm đêm”.
Claire cười, điều đó có nghĩa là cô phải mất nhiều thời gian hơn để tập hợp thông tin lại với nhau và để nói ra điều mà tôi nóng lòng muốn biết.
“Đôi giầy”, cô nói. “Chúng cỡ số tám”.
“Không thể nào. Cô gái đó nhỏ cơ mà ?”
“Có thể như thế và đang như thế. Nhưng cậu đã đúng khi thấy điều đó thật điên rồ, Linds ạ. Cô gái Caddy chắc chắn đi giầy số năm. Đôi giầy không phải của cô ấy. Đế giầy chưa bao giờ chạm xuống mặt đường”.
“Hừm”, tôi nói. “Nếu chúng không phải là giầy của cô ấy thì có lẽ những thứ kia cũng không phải là quần áo của cô ta”.
“Đó cũng chính là điều mình đang nghĩ, Lindsay ạ. Mình không biết nó có ý nghĩa gì, nhưng bộ quần áo còn mới toanh. Không hề có vết mồ hôi, không có bất kỳ vết bẩn nào của cơ thể. Một người rất cẩn thận, mình muốn nói là khéo léo, đã mặc quần áo cho cô gái đáng thưdng đó sau khi cô ta đã chết”.