Cindy ở đó trong phòng xét xử, ngón tay lướt trên bàn phím, đánh lại tất cả những lời O’Mara. Nó thật là sắc bén, thâm cay và không khoan nhượng. Một trong những cuộc thẩm vấn xuất sắc nhất mà cô từng chứng kiến. Cô gái này khá thật, mọi chi tiết đều xuất sắc ngang với Larry Kramer.
“Thưa Bác sĩ, ông vừa bảo với chúng tôi rằng cái chết của Jessie Falk là một nhầm lẫn. Vậy bây giờ hãy kể cho chúng tôi. Sự nhầm lẫn ấy diễn ra như thế nào ?’
“Tôi thực sự không biết làm thế nào mà Epinephrine ở trong túi của bà ấy. Nó không theo chỉ định. Nhưng hãy nhìn xem,” Bác sĩ nói, rướn mình trên chiếc ghế nhân chứng, “Các bác sĩ và y tá đều là người. Sai lầm có thể xảy ra. Người chết. Thỉnh thoảng một luồng gió độc lại thổi chứ”.
Cả phòng xét xử há hốc miệng kinh ngạc. Những ngón tay nhanh nhẹn của Cindy dừng lại trên bàn phím. Hắn ta vừa nói gì cơ ? Một luồng gió độc thổi ? Cái chết tiệt gì được ám chỉ ở đây vậy ?
Đám người đang há miệng như bị lu mờ đi, căn phòng trở lên yên lặng như sa mạc lúc trưa. Không một ai ho, gác chân hay tiếng sột soạt giấy.
O’Mara vẫn hỏi bình thường: “ông có làm gì với luồng gió độc’ này không ?”
Kramer đứng dậy: “Phản đối. Luật sư đang làm phiền nhân chứng. Phải dừng lại ngay”.
“Bác bỏ. Ông Kramer, ngồi xuống”.
“Cô đang buộc tội gì tôi vậy ?” Garza hỏi.
“Ông không được phép đưa ra câu hỏi, Bác sĩ à,” O’Mara nói. “Mười bốn trên hai mươi người của những gia đình mà tôi đại diện được ông chữa trị hoặc chết dưới sự chứng kiến của ông”.
Garza gầm lên: “Làm sao cô dám ?”
“Thưa quan tòa, xin hãy bảo nhân chứng trả lời câu hỏi”.
“Bác sĩ Garza, xin hãy trả lời câu hỏi”.
Tôi sẽ hỏi lại”, O’Mara hỏi bằng giọng điềm đạm. “Ông đã làm gì với cái chết của những người này ?” Garza ngây đơ trên chiếc ghế nhân chứng và nhìn chằm chằm vào O’Mara. Cindy đang nghĩ, hắn ta sẽ bắn cô ấy nếu có thể.
- Tôi xin được xử theo Điều luật bổ sung thứ năm.
- Xin ông nói lại ?
- Tôi nói tôi đòi được xử theo Điều luật bổ sung thứ năm.
Sự ngạc nhiên trên khuôn mặt của bồi thẩm đoàn, sau đó căn phòng như vỡ tung ra bởi tiêng ồn. Quan tòa Bevins đập búa xuống bàn.
“Cám ơn”, O’Mara nói, thoáng một nụ cười trên mặt. Cô thậm chí không nhìn sang Larry Kramer. “Tôi không còn gì để hỏi nhân chứng này nữa”.
“Cái mà tôi muốn nói là...”
“Đủ rồi, Bác sĩ Garza”.
“Nhân chứng có thể dừng lại. Phiên tòa tạm nghỉ cho đến chín giờ sáng mai”. Quan tòa nói, gõ búa lần cuối.
Cindy cất tập tài liệu đi và đặt máy tính vào túi. Lời nói gây choáng váng của Garza vẫn vang trong đầu khi cô chen qua đám đông ở hành lang để di ra ngoài.
Thỉnh thoảng một luồng gió độc thổi.
Tôi xin được xử theo Điều luật bổ sung thứ năm.
Tài liệu chỉ ghi lại những câu tóm tắt.
Và chúng sắp được công bố ra.
Yuki đang đứng đợi Cindy ở cửa. Mắt cô mở tròn. Cứ như là cô vừa thắng trong vụ kiện của chính mình.
“Cindy, cậu có tin cái hắn nói ?”
“Tôi chắc chắn đã nghe thấy nó. Tên ngốc đó từ chối trả lời nhưng thực chất hắn lại đang buộc tội chính mình”.
‘Hắn vừa thú nhận,” Yuki nói, “Tên đểu cáng ấy có tội, có tội. Có tội.”