Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 92 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41
Chương 41

❊ ❊ ❊

Vùng Colma tại California thường được người ta gọi là Thành phố của người chết, cách xa nhiều dặm về phía Nam của San Francisco, nó chính là nghĩa trang của thành phố chúng tôi. Có tới hơn một triệu người được chôn cất trong những ô đất được xén tỉa gọn gàng của nghĩa trang, đây là nơi duy nhất ở nước Mỹ mà số người chết vượt trội so với người còn sống, tỉ lệ lên đến mười hai trên một.

Mẹ tôi cũng ở đây tại nghĩa trang Cypress Lawn và bây giờ, mẹ của Yuki cũng ở đây cùng bà.

Vào ngày thứ bảy đó, bảy mươi người chúng tôi tụ tập lại dưới một mái lều dựng bên cạnh mộ của bà Keiko, một cơn gió nhẹ thổi vải lều màu trắng bay phơ phất, cuốn những làn khói mỏng từ bình hương  phía dưới bay sang bức chân dung của cha mẹ Yuki, Bruno và Keiko Castellano.

Yuki đứng trong vòng tay một người đàn ông Nhật nhỏ bé khoác bộ complê đen đầy bụi. Đây chính là người em sinh đôi của Keiko, Jack. Ông thốt ra những lời bằng thứ tiếng Anh đứt đoạn, nghẹn ngào: “Chị tôi là một người phụ nữ cao quý. Xin cảm ơn các ông các bà... vì đã đến chia buồn với gia đình chúng tôi”.

Yuki ôm chặt ông chú. Một nụ cười thoáng hiện trên khuôn mặt mệt mỏi của cô khi cô bắt đầu nói về mẹ mình.

“Mẹ tôi thích nói rằng khi bà tới San Franscico, bà đã chọn ra ngay những vùng đất quan trọng nhất: chiếc Cầu Cổng Vàng, Saks, I. Magnin, Gump’s và Nordstrom. Tất nhiên là không cần thiết phải theo đúng trật tự đó”.

Tiếng cười ấm cúng rộ lên khi Yuki gợi lại hình ảnh sống động của Keiko.

“Tôi đã từng đi mua hàng cùng mẹ sau giờ học ở trường và chạy quanh những giá quần áo. Bà sẽ nói: “Yuki, con phải học để trở thành một quí bà”.

“Tôi không nghĩ là có khi nào tôi sẽ học được điều đó”, Yuki cười, “Tôi thích mở nhạc to, váy tôi rất ngắn - Con biết, mẹ ơi, thậm chí chiếc váy con đang mặc cũng là quá ngắn ! Bà muốn tôi lấy một luật sư, thay vào đó, tôi trở thành luật sư”.

“Cuộc sống của tôi không phải là cái bà vẫn hằng mơ nhưng bà luôn dành cho tôi tình yêu thương và sự ủng hộ của bà... Mọi thứ bà có”.

“Chúng tôi là một đội, mẹ và tôi. Là những người bạn tốt nhất, luôn luôn như vậy. Khi tôi đứng ở đây cùng chú tôi, tôi không thể tưởng tượng được thế giới của tôi sẽ không còn có bà. Mẹ ơi, con yêu mẹ và sẽ nhớ mẹ mãi mãi”.

Yuki cúi thấp đầu, đôi môi cô run rẩy. Rồi Yuki và ông chú quay lại để có thể đối mặt Keiko lần cuối.

Ấn mạnh một chiếc vòng có hột đá vào lòng bàn tay, Yuki chắp tay trước mặt. Cô và ông chú Jack cùng tụng một bài kinh của người Nhật với những người bạn và gia đình Keiko cùng tham dự.

Rồi Yuki cúi lạy trước quan tài của Keiko.

Tôi nắm chặt tay Claire bằng tay phải và tay Cindy bằng tay trái, cảm thấy nỗi đau đớn dâng trào khi nhìn thấy những giọt nước mắt lăn xuống gò má Yuki.

“Hôm nay chính là một ngày buồn nhất trên đời”, Claire nói.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.