Bác sĩ Garza đang ở trong văn phòng ảm đạm, không có cửa sổ của mình khi Yuki gõ lên cánh cửa đã mở sẵn. Cô không ngần ngại khi anh ta ngước lên nhìn cô, khuôn mặt anh ta rắn lại, tỏ rõ thái độ bất bình trước sự xâm nhập của cô. Đồ con hoang, Yuki nghĩ.
Nhưng cô vẫn đẩy cửa để vào, kéo ghế chắn ngang bàn của Garza và đi thẳng vào vấn đề.
“Tôi không hiểu tại sao mẹ tôi chết”, Yuki nói, “Chuyện gì đã xảy ra với bà vậy ?”
“Tôi chắc là bác sĩ Pierce đã nói với cô rồi, thưa cô Castellano. Mẹ cô bị đột quỵ”, Garza nói, “Cô hiểu không ? Một cục máu đông chui vào não của mẹ cô, ngăn cản máu lưu thông. Chúng tôi đã cho bà uống thuốc chống đông máu nhưng vẫn không thể cứu được bà”.
Người bác sĩ đặt hai bàn tay lên phía trước mặt bàn như thể muốn nói: “Thế đấy. Hết chuyện”.
“Tôi hiểu thế nào là đột quỵ, bác sĩ Garza. Cái tôi không hiểu là tại sao bà vừa mới rất hoạt bát vào giờ ăn tối mà lại mất lúc nửa đêm được. Bà đang ở trong bệnh viện cơ mà ! Các người đã không cứu bà, có chuyện gì đó rất khó hiểu ở đây, thưa bác sĩ”.
“Xin hạ giọng xuống vài nốt nếu cô không phiền”, Garza nói, “Cơ thể không phải là máy móc, thưa cô Castellano. Và bác sĩ không phải là những người làm ra phép lạ. Hãy tin tôi đi, chúng tôi đã làm hết sức mình rồi”.
Garza với tay ra, ấp bàn tay anh ta lên tay của Yuki. “Đây quả là một cú sốc. Tôi biết. Tôi rất lấy làm tiếc”, anh ta nói.
Chính cái cử chỉ thân mật kỳ lạ đó làm cho Yuki giật mình và khiến cô phản ứng lại. Cô giật tay mình ra theo bản năng và người bác sĩ vội rút tay lại.
“Nhân tiện”. Garza nói, trở lại lạnh lùng như trước, “cô sẽ cần nói chuyện với y tá Nunes khi cô ra khỏi chỗ này. Mẹ cô sẽ bị chuyển tới nhà mai táng trong vòng hai tư giờ tới. Tôi sợ là chúng tôi không thể giữ bà lâu hơn thế”.
Yuki đứng phắt dậy, đánh đổ cả ghế khi cô nhỏm lên.
“Chuyện này chưa xong đâu. Tôi là luật sư mà”, Yuki nói, “Tôi sẽ điều tra vụ này một cách cẩn thận kỹ càng. Tôi sẽ tìm xem chuyện gì thật sự đã xảy ra với mẹ tôi. Không được di chuyển bà cho đến khi tôi cho phép, hiểu chưa ? Và nhân tiện, bác sĩ Garza, ông có kiểu cách của môt con lươn đấy”.
Yuki quay ngoắt sang phía cửa ra vào, vấp phải chiếc ghế chổng ngược, chân mắc vào nó và cô ngã về phía trước.
Cô tránh cú ngã bằng cách chống tay vào tường, làm tắt cả đèn và khiến căn phòng của bác sĩ Garza chìm sâu trong bóng tối khi vụng về cố lấy lại thăng bằng.
Cô cũng chẳng thèm ngừng lại để nói một lời nào hay thậm chí bật lại đèn.
Loạng choạng, Yuki xoay xở vượt qua cửa ra vào, lối ra tiền sảnh, cầu thang. Và từ đó, cô chạy ra phố.
Không khí bên ngoài nặng nề và ẩm ướt, bất thình lình cô ngã xuống muốn ngất. Yuki gượng ngồi xuống ngay vỉa hè dưới một gốc sung dầu lớn và nhìn chằm chằm vào mọi người đang qua lại như thể đó là một ngày bình thường.
Cô nghĩ đến lần cuối cùng khi cô nhìn thấy người mẹ vui tính, hăm hở của mình. Keiko đã vừa ăn kem vừa đưa ra những lời khuyên cổ hủ với sự thuyết phục không gì lay chuyển của một quan toà.
Giờ đây, tất cả đã hết rồi.
Và đơn giản là không thể nào.
“Mẹ”, Yuki nói, “Đó không phải là cách ra về của một người có nhân cách, con biết. Nhưng con đã để cho gã khốn kiếp đó phải ngồi trong bóng tối”.
Cô bật cười, nghĩ về việc mẹ cô sẽ thích thú như thế nào trước cảnh tượng đó.
Yuki, tại sao con không bao giờ hành động như một quí bà chứ ?
Rồi cơn đau tràn ngập tâm hồn cô.
Yuki co chân ngồi bó gối. Với một cái cây trơ trọi già cỗi sau lưng, cô vùi đầu vào hai đầu gối, khóc thổn thức nghĩ về người mẹ của mình. Cô khóc như một đứa trẻ, một đứa trẻ không bao giờ còn như trước được nữa.