Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58
Chương 58

❊ ❊ ❊

Căn hộ màu be ba tầng có trang trí đường viền ở phố California, ngay ngoài rìa của Quận Financial.

Tôi chìa phù hiệu cho người gác cửa và anh ta gọi với vào trong.

“Nhân viên Đội trọng án đang ở đây và muốn gặp bà, thưa bà Selzer”.

Một giọng nữ át tiếng anh ta: “Tôi không có nhà. Tôi không nhìn thấy gì, không biết ai hết. Tôi là người già nua ốm yếu không thể ra ngoài. Mà tôi chỉ để ý đến công việc của chính mình thôi”.

“Một nhân vật hài kịch đây’, Jacobi nói với người canh cửa, “Chúng tôi sẽ lên trên ấy”.

Một người đàn bà nhỏ bé đang đứng chắn cửa ra vào căn hộ khi chúng tôi leo lên đến nơi. Bà ta chắc chắn không cao tới mét rưỡi, mái tóc dày cộm được quấn lại với một chiếc lược hình con rùa, son môi lợt lạt, mặc áo nịt lụa đen cổ chữ V, quần satanh.

Tôi đoán bà ta trạc ba mươi nhăm nhưng những vết chân chim nơi đuôi mắt nói cho tôi biết rằng bà ta hoặc là già hơn vẻ ngoài của mình hoặc đã có một cuộc đời truân chuyên gian khó. Mà cũng có thể là cả hai.

“Thưa các ngài sĩ quan. Tôi điều hành một dịch vụ giới thiệu. Môn bài của tôi theo đúng luật đó ạ”, bà ta nói như thể đang chào chúng tôi vậy.

“Bà có muốn mời chúng tôi vào không ?” Jacobi nói, vung tay làm loé cả quân hiệu, “Chỗ này có mùi khó ngửi thế nào ấy”.

Người đàn bà bé nhỏ vờ thở dài nhưng cũng bước lùi lại và để cho chúng tôi vào. Một phòng chờ có gắn gương dẫn tới một phòng khách được sơn phết và treo rèm với đủ cấp độ của màu xám. Những tấm ảnh đen trắng của Henmut Newton được treo dọc trên tường.

Chúng tôi đi theo bà ta vào một căn phòng có những chiếc ghế quay bọc màu đỏ và một chiếc bàn làm việc phủ men màu đen kê sát vào cửa sổ phía trước.

‘Tôi là Trung uý Boxer. Đây là Thanh tra Jacobi. Đội trọng án”.

Tôi đặt mạnh bức ảnh của Sandy Wegner và cô gái trong chiếc xe Caddy xuống bàn. Hai khuôn mặt xanh xao. Những tua vải quấn quanh làm nổi bật những đường quấn quanh cổ họ.

“Bà có nhận ra những cô gái này không ?”

Selzer nuốt nghẹn rồi đặt tay lên ảnh của Wegner.

“Đây là Sandy Wegner. Người ta hay gọi cô ấy là Tanya. Tôi không biết cô kia. Cô nói là cô ấy đã chết sao ?”

“Bà có thể nói gì với chúng tôi về Sandy ?”

“Tôi chỉ gặp cô ấy có một lần. Sau đó toàn nói chuyện trên điện thoại. Rất có óc hài hước, cơ thể cực đẹp. Tôi lẽ ra có thể khiến cô ấy đêm nào cũng bận rộn nhưng cô ấy cương quyết chỉ làm bán thời gian. Ơ này, các ngài không định buộc tôi có dính dáng gì đến chuyện này đấy chứ ?” Bà ta nói, chĩa mũi dùi về phía tôi.

“Sandy có làm việc vào đêm 15 tháng 9 không ?” Tôi hỏi.

Selzer ngồi phịch xuống chiếc bàn phủ men đen, gõ máy tính, tì cằm vào tay trong khi lướt qua các dữ liệu.

“Cuộc hẹn của cô ấy đêm đó là một ông Alex Logan nào đó... Tôi nhớ ra rồi. Ông ta gọi từ khách sạn Triton. Ông ta nói là ông chỉ ở thành phố có một đêm thôi và muốn một cô gái tóc vàng xinh đẹp đi cùng đến một chương trình, Henry đệ ngũ. Tôi không biết làm thế nào mà tôi vẫn còn nhớ điều này chứ”.

“Liệu Logan có phải là khách thường xuyên của bà không ?”

“Không, lần đầu thôi”.

“Bà gửi một cô gái như vậy đi với người bà không biết gì sao ?” Giọng Jacobi sắc nhẹm, đúng cái cách cần có. Selzer lập tức tránh xa ông ấy.

“Tôi đã kiểm tra thẻ tín dụng của ông ta rồi. Không vấn đề gì. Tôi cũng đã kiểm tra tên và địa chỉ của ông ta trên mục Anywhocom. Đã gọi khách sạn, ông ta có đăng ký mà. Mọi sự đều đàng hoàng”.

“Từ đó đến nay, bà có tin tức gì từ ông ta không ?” Tôi hỏi.

“Không. Chẳng có gì hết. Tôi thường không nhận được hồi âm của những khách hàng từ nơi khác đến".

“Cái gã Logan này trả bao nhiêu cho cuộc hẹn với Sandy ?”

“Cô ấy thường nhận một ngàn đôla một đêm. Tôi lấy phần của mình rồi gửi trực tiếp vào tài khoản của Sandy. Nếu có tiền boa, cô ấy sẽ giữ lấy”.

“Có ai đang quấy nhiễu cô ấy không ? Hay theo đuổi cô ấy ? Cô ấy có đề cập đến bất kỳ một rắc rối nào với bất kỳ ai không ?” Jacobi hỏi, “Hãy giúp chúng tôi ở vấn đề này .

“Không. Sandy không phải loại người cả thẹn. Cô ấy sẽ không kể cho tôi nghe những chuyện như vậy đâu. Ông định nói đến chuyện gì chứ ?” Bà ta chống chế. “Ngày tiếp theo tôi đã gọi cô ấy và khi tôi không thấy cô ấy gọi lại, tôi đoán là cô ấy đã bỏ công việc này. Đừng có cười tôi, tin tôi đi. Tôi đã phải huỷ nhiều cuộc hẹn trước đó của cô ấy. Xem đấy, tôi chẳng phải là một bà chằng đâu. Cô ấy là một nhân viên tự do của tôi mà”.

Jacobi liếc nhìn Selzer đầy u ám. Bà ta nói với vẻ phẫn nộ.

“Selzer, bà đừng có phá bĩnh tôi chứ”, Jacobi nói.

“Ô, thưa ông, tôi cảm thấy thật là tồi tệ. Tôi thực sự cảm thấy thế. Ông nghĩ là tôi cố tình phá bĩnh ư ? Tôi không biết có thể làm gì hơn”.

Người đàn bà vừa tháo bỏ chiếc lược cài trên mái tóc, lúc lắc đầu khiến cho mái tóc bóng mượt phủ quanh gương mặt, vừa chơi với những con bài có ảnh khiêu dâm trong khi cố che giấu một cách vô thức sự lo lắng của mình.

Động tác của người đàn bà không hề khiến Jacobi dịu xuống một chút nào.

“Bà không chỉ phá bĩnh thôi đâu. Bà đã gửi cô gái ấy tới cuộc hẹn với một tên sát nhân”.

Selzer đập tay lên mặt.

“Vậy bà hãy đưa cho tôi những chi tiết cụ thể đi nào”.

Selzer viết những con số lên một tờ giấy. Jacobi tóm ngay lấy và thay vào đó là tấm danh thiếp của mình.

“Nếu hắn gọi lại cho bà thì hãy cho hắn một cuộc hẹn với một cô gái không có thật rồi gọi cho tôi ngay lập tức. Bà đã hiểu chưa ? Bất kỳ lúc nào, ngày hay là đêm. Số điện thoại di động của tôi ở phía sau tấm các này”.

Selzer gọi to khi chúng tôi đã ra tới cửa.

“Ngài sĩ quan ơi, tôi rất lấy làm tiếc về chuyện Sandy. Mong ngài hiểu điều đó. Tôi hy vọng là các ngài sẽ tóm được kẻ giết cô ấy dù hắn là ai”.

“Được thôi”, Jacobi đáp lại, “Chúng tôi cũng muốn làm hết sức mình khiến bà thoát khỏi mặc cảm tội lỗi”.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.