Thỉnh thoảng có một luồng gió độc thổi.
Đó là một cụm từ gây kinh hãi, và nỗi sợ trong giọng nói của bà Haggerty làm tôi ớn lạnh. Tôi cũng đã nghe giọng của Yuki. Ai đó trong cái bệnh viện chết tiệt này muốn giết mẹ tôi.
Tôi lái xe một mình tới bệnh viện, tự nhủ rằng không phải là tôi đi phá án mà chỉ là thẩm vấn. Một cuộc nói chuyện điện thoại nhẹ nhàng, tôi đoán là ai cũng đều có thể nói.
Bệnh viện thành phố San Francisco như một pháo đài bằng đá sừng sững với bờ tường thấp và thấp thoáng bóng cây giữa lối vào bệnh viện và vỉa hè.
Tôi đỗ xe theo lô và đi vào hành lang khá tối. Tôi đi qua sàn đá granite tới thang máy, lên tầng ba, và theo mũi tên chỉ đường đến phòng 311.
Tôi định mở cửa vào phòng riêng của bà Haggerty, khi cô phục vụ đi ra ngoài với chồng chăn trên tay. Tôi chờ cô ấy đi khuất hẳn, sau đó bước vào phòng 311.
Hình ảnh bà Haggerty hiện lên trong đầu tôi qua giọng nói của bà, tưởng tượng bà có vóc người dẻo dai với mái tóc được nhuộm màu tối.
Tôi đã không nghĩ rằng khi bước vào phòng chiếc giường sẽ trống.
Tôi đứng sững lại chớp mắt một cách ngu ngốc trước cửa, ngạc nhiên vì chẳng có ai. Sau đó tôi quay ra, đi vào sảnh.
Cô phục vụ lúc nãy chất đống chăn lên cái xe đẩy và đi qua tôi.
“Đợi đã”, tôi nói, nhào tới và túm lấy cánh tay cô ấy.
Nét mặt cô ấy giãn ra với sự ngạc nhiên. Một kiểu giật mình của các nhân viên bệnh viện.
“Xin hãy bỏ tay ra, làm ơn”.
“Tôi xin lỗi,” tôi nói, đưa phù hiệu ra. “Trung úy Boxer, Đội điều tra trọng án. Tôi tới để gặp bà Haggerty ở phòng 311”.
“Cô đến quá muộn rồi”.
“Quá muộn ? Tôi vừa nói chuyện vói bà ấy trên điện thoại mà. Chuyện gì đã xảy ra vậy ?”
Tôi hình dung ra người phụ nữ với nỗi sợ hãi đe dọa.
Tôi vừa nói chuyện với bà ấy !
“Bà ấy đã tự ra viện mà không được bác sĩ chấp nhận. Mình tôi đẩy xe lăn cho bà ấy xuống đường. Giúp bà vào trong taxi. Một chiếc xe taxi màu vàng. Nếu không còn gì nữa, tôi có thể đi được chưa ?”
Tôi gật đầu, nói cảm ơn.
Cô phục vụ tiếp tục đi về phía cuối hành lang, để lại tôi một mình.
Tôi đi về phía cửa ra khi một cô y tá trong bộ đồng phục màu xanh lá đậm vẫy tay ra hiệu cho tôi từ căn phòng ở phía bên kia hành lang. Đó là một người phụ nữ da đen sáng, khoảng hai mươi lăm tuổi, khuôn mặt tròn, mái tóc hơi đỏ được tết lại. Thẻ nhân viên mà cô ấy đeo trên cổ ghi “Noddie Wilkins Y tá”.
“Cô đi cùng cảnh sát à ?’ Cô ấy hỏi, giọng nhỏ và nhanh. “Tôi phải nói chuyện với cô. Tôi phải kể cho cô cái mà tôi biết. Cảnh sát nên xem xét tới những gì đang xảy ra ở đây”.