Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42
Chương 42

❊ ❊ ❊

Tôi đã tìm thấy mộ mẹ mình bằng cách bước về hướng Đông Nam trong mười phút với một tấm bản đồ trong tay, vòng quanh những con sư tử và thiên thần được chạm khắc, những ngôi mộ lộng lẫy cho đến khi tôi tìm thấy ngôi mộ giản dị bằng đá granito mà tôi thường mang nặng ký ức trong tim.

Những dòng chữ chạm khắc trên ngôi mộ đá đã sẫm lại sau mười lăm năm sinh trưởng của những cây địa y nhưng vẫn đọc được rõ ràng và đầy ý nghĩa: “Helen Boxer, vợ của Martin, người mẹ tận tâm của Lindsay và Catherine, 1946-1989”.

Một bức tranh hiện lên trong đầu tôi về thuở tôi mới chỉ là đứa trẻ. Mẹ đang làm bữa sáng trước khi chuẩn bị đi làm, mái tóc hoe vàng của bà được kẹp lại, bà lấy những miếng bánh mì nóng hổi Pop - Tart ra khỏi lò nướng cho tôi và Catherine, bị bỏng tay và kêu to lên để khiến chúng tôi cười.

Vào những ngày làm việc, tôi chỉ có thể trông thấy bà khi trời đã tối.

Tôi nhớ chị gái và tôi đã trở về căn nhà trống rỗng vào buổi tối như thế nào. Tôi đã làm những bữa tối bằng pho mát, thức dậy lúc nửa đêm khi mẹ la cha hãy đóng gói đồ đạc và để cho lũ con gái ngủ yên.

Và tôi nhớ những tháng ngày khi cha rời bỏ chúng tôi, sự tự do ngắn ngủi và đẹp đẽ của mẹ khi thoát khỏi bàn tay sắt của cha. Mẹ làm tóc thành búi nhỏ, học hát với Marci Weinstein. Sau sáu, bảy năm hít thở không khí tự do, bà đã giã biệt chúng tôi do chứng ung thư vú.

Tôi chỉ còn một ký ức mờ nhạt về việc đứng ở nơi người ta chôn mẹ, không hề có lấy một chút nào duyên dáng hay hùng biện như Yuki đã tỏ ra ngày hôm nay. Tôi chỉ câm lặng, bị giằng xé trong cơn giận dữ, cố gắng giữ cho mặt mình quay sang hướng khác để khỏi phải nhìn mặt cha.

Bây giờ, ngồi khoanh chân trước mộ mẹ, tôi nhìn đăm đăm ra ngoài khu đồi màu nâu của miền Nam San Francisco đang vào thu trong khi một chiếc máy bay phản lực chở khách của hãng Alaska lướt qua trên đầu. Tôi ước gì mẹ có thể nhìn thấy tôi và Catherine đã lớn lên như thế nào, rằng Catherine rất mạnh mẽ, rằng những đứa con gái nhỏ của mẹ đều thông minh, ổn định và rằng tôi và Catherine lại làm lành với nhau.

Tôi ước giá mà mình đã có thể nói với mẹ rằng việc trở thành cảnh sát đã đem lại ý nghĩa cho cuộc đời tôi, rằng tuy tôi không bao giờ cảm thấy thật tự tin nhưng tôi nghĩ mình đã trở thành người phụ nữ như bà mong muốn.

Tôi mân mê những nét chạm khắc trên bia mộ của mẹ và nói một điều mà tôi đã không dám thừa nhận với chính mình.

“Con thật sự nhớ mẹ. Con ước gì mẹ đang ở đây cùng con. Con ước gì con đã dịu dàng với mẹ hơn khi mẹ còn sống”.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.