Gần sáu giờ tối, mười tiếng sau khi chúng tôi tìm thấy thi thể của cô gái trong chiếc Caddy.
Tập giấy tờ nằm trên bàn tôi là danh sách 762 chiếc xe hơi đã đi qua gara Opera Plaza tối qua.
Từ sáng, chúng tôi đã kiểm tra biển số và đăng kí xe thông qua cơ sở dữ liệu, không có một gợi ý nào bất ngờ xuất hiện, không điều gì có vẻ hứa hẹn cả.
Chúng tôi cũng nghĩ đến việc kiểm tra dấu vân tay của cô gái trong chiếc Caddy.
Nhưng cô ấy chưa bao giờ bị bắt giữ, chưa từng dạy học, tham gia quân đội, hay làm việc trong bất cứ một cơ quan chính phủ nào.
Cách đây nửa giờ, chúng tôi đã công bố ảnh chân dung của cô trước báo giới, và dù cho có điều gì xảy ra trên thế giới này đi nữa thì gương mặt cô cũng sẽ xuất hiện trên khắp các mặt báo ngày mai.
Tôi khẽ tháo chun buộc, giũ tung mái tóc đang buộc kiểu đuôi ngựa, thở hắt ra một hơi dài đến nỗi lật cả những giấy tờ trước mặt.
Sau đó tôi gọi cho Claire vẫn đang ở tầng dưới, trong nhà xác.
Tôi hỏi xem cô ấy đã đói chưa.
“Hãy gặp mình ở dưới nhà sau mười phút nữa”, cô đáp.
Tôi chờ Claire ở điểm đỗ xe riêng của cô ấy trên phố McAllister. Xe cô không khóa, tôi mở cửa xe bên phía dành cho khách của chiếc Pathfinder. Bộ đồ nghề của Claire vẫn để trên ghế cùng với đôi ủng mới, chiếc mũ cứng, bản đồ California, và khẩu Minolta cổ lỗ 35 mm.
Tôi chuyển đồ nghề của cô ấy từ ghế trước ra băng sau và mệt mỏi thả mình vào chỗ ngồi. Claire nhìn tôi dò xét, sau đó phá lên cười.
“Trò gì thế, Bướm Đêm ?”
“Cậu có cái nhìn cấp độ ba trên khuôn mặt”, cô nói với tôi. “Và cậu không phải hối thúc mình đâu, cô bé ạ. Mình có cái cậu muốn ở ngay đây”.
Claire vẫy vẫy vài tờ giấy trước mặt tôi, sau đó nhét chúng vào trong chiếc xắc tay da bò của mình.
Một vài người nghĩ biệt danh của Claire là Bướm Đêm bởi vì giống như Muhammad Ali, cô ấy “lơ lửng như một con bướm, châm chích như một con ong”.
Nhưng không phải như vậy.
Claire Washburn xăm hình một con bướm chúa với màu vàng rực rỡ bên hông trái. Giờ đây tôi nhìn như đóng đinh vào cô ấy.
“Mình đang sẵn sàng nghe nhận định của cậu”, tôi nói.
Cuối cùng thì Claire cũng chịu bỏ nó ra.
“Đây chính là vụ án mạng”, cô bảo tôi. “Vết bầm tím trái với vị trí ngồi chứng tỏ cô ta đã bị di chuyển. Và mình tìm thấy vết thâm mờ nhạt ngang đầu cánh tay, ngực và lồng ngực”.
“Thế còn kiểu cách và nguyên nhân của cái chết ?” “Mình định nói là cô ta bị ỉm đi”, Claire nói với tôi. Tôi khá quen với khái niệm này.
Vào những năm 1820, một đôi tình nhân có tên là Burke và Hare đã kinh doanh xác chết. Có thời điểm, chúng đào bới thi thể để bán cho các trường y ở Edinburgh - cho đến khi chúng nhận thấy có thể dễ dàng có những tử thi tươi mới bằng cách túm chặt những nạn nhân còn sống, ngồi lên trên ngực họ cho đến khi chết.
Cách giết người như vậy vẫn tồn tại cho đến hôm nay. Nhiều bà mẹ vẫn làm điều đó với con cái họ: Thả đứa trẻ ngồi trên giường giữa đống chăn nệm và quây kín.
Nếu không co bóp lồng ngực, người ta không thể thở được.
Thi thể nạn nhân có rất ít hay hầu như không có dấu hiệu tổn thương.
Tôi thắt dây an toàn khi Claire quay đầu xe và hướng đến quán Susie.
“Thật là kinh hoàng đối với cô gái này, Lindsay ạ”, Claire nhận xét. “Điều mình nghĩ là, có một kẻ nào đó ngồi lên ngực cô ấy, trong khi một kẻ kì dị khác trùm túi nhựa qua đầu cô và làm cô ngạt thở. Mép túi cuộn đủ mạnh và chặt. Đó chính là chỗ xuất hiện nếp hằn dây buộc. Có lẽ hắn đã bóp mũi và miệng cô gái cùng lúc”.
“Nghĩa là có hai kẻ giết người ?”
“Nếu cậu hỏi mình, Lindsay ạ, thì đó là cách duy nhất có thể thực hiện”.