Suy nghĩ của tôi cứ chuyển đổi giữa tình yêu và cái chết khi tôi lái xe từ Colms về San Francisco. Hình ảnh của những người tôi từng yêu thương nay đã chết cứ hiện lên liên tiếp trong đầu.
Những ngọn đèn sáng lấp lánh trên chiếc cầu trên vịnh khi tôi lái xe vào thành phố và tìm đường xuyên qua những con phố nhỏ hẹp để về vùng Đồi Pattrero.
Tôi đỗ chiếc Explorer xuôi xuống phía cửa trước vài nhà, nghĩ tới những việc lặt vặt phải làm, sẵn sàng cho một đêm dài.
Tôi vừa rút khoá ra, định mở cửa bỗng nghe thấy tiếng Martha sủa từ bên ngoài căn nhà !
Không thể thế được, vì điều đó hoàn toàn vô lý.
Tôi có điên không nhỉ ?
Hoặc giả Martha bằng cách nào đó luồn ra khỏi cửa trước khi tôi vội đến đám tang sáng nay ?
Tôi quay đầu xung quanh, chăm chú lắng nghe rồi lại vội vã nhìn khắp phố.
Rồi tôi thấy con chó cưng bé bỏng thò đầu ra ngoài một chiếc xe có mui bịt kín màu đen đã được cuốn lên phía sau và đỗ sát xe tôi.
Sự biết ơn tràn ngập lòng tôi. Hẳn là một người có tấm lòng bác ái nào đó đã tìm thấy nó và đem trả nó lại cho tôi.
Tôi ngóng ra ngoài cửa xe để cảm ơn người lái xe vì đã mang cún con của tôi trở về và trái tim tôi gần như ngừng đập.
Làm sao mà tôi có thể quên được chứ ?
Người đó chính là Joe.
(Anh chàng người yêu ở tận Washington, cũng làm trong ngành an ninh nhưng cấp cao hơn. Họ chỉ thỉnh thoảng gặp nhau khi Joe đi công tác ghé qua thành phố của Lindsay. Nếu muốn hiểu rõ hơn, bạn hãy tìm đọc các tập trước trong series này)