“Tôi không nhìn thấy túi xách ở chỗ nào cả”, Clapper nói với tôi. “Tôi đã chuyển bộ quần áo còn nguyên vẹn cho bác sĩ pháp y. Toàn quần áo đẹp”, anh nói. “Trông giống như một cô gái giàu có. Cô có nghĩ thế không ?”
Tôi cảm thấy vừa buồn bã vừa tức giận khi ngắm nhìn gương mặt như đang mơ màng của nạn nhân.
Cô có nước da trắng, với một lớp phấn sáng trên mặt, một chút phót hồng trên gò má. Tóc cô cắt theo kiểu Meg Ryan với những búp tóc vàng hoe, rối bù, móng tay mới được cắt tỉa gần đây.
Tất cả mọi thứ ở người phụ nữ này đều toát lên quyền lợi, cơ hội và tiền bạc. Cứ như thể cô ấy chỉ vừa mới bước vào dòng chảy của cuộc sống thì một kẻ tâm thần nào đó đã phá hỏng tất cả.
Tôi sờ má nạn nhân bằng mu bàn tay. Da cô khi chạm vào vẫn còn âm ấm, điều đó cho tôi biết rằng tối qua cô vẫn còn sống.
“Larry, Moe, Curly không thể đánh quý bà bé nhỏ mạnh như thế này”, Jacobi nhận xét.
Tôi gật đầu đồng ý.
Lần đầu tiên bước chân vào Đội điều tra các vụ giết người, tôi học được rằng hiện trường án mạng nói chung thường chia thành hai loại. Một loại mà bằng chứng không bị sắp đặt: máu bắn tung tóe, đồ vật hư hại, vỏ đạn rải khắp nơi, thi thể nằm nguyên tại vị trí ngã xuống.
Và loại nữa là hiện trường giống như trong trường hợp này.
Được dàn dựng. Lên kế hoạch.
Đã toan tính ý đồ trước.
Quần áo nạn nhân vẫn gọn gàng, không nhăn nhúm, không có cúc áo nào sót lại. Cô thậm chí vẫn còn thắt dây an toàn, kéo sát vắt chéo qua vạt áo và vai.
Kẻ sát nhân quan tâm đến điều gì ở cô ấy ?
Hay hiện trường rất trật tự này là dấu hiệu cho bất cứ ai tìm thấy cô ?
“Ghế bên cạnh được nạy bởi cây xà beng mỏng”, Clapper nói với chúng tôi. “Bề mặt đã được lau chùi sạch sẽ. Không có dấu vân tay nào được tìm thấy ở cả trong lẫn ngoài. Và hãy nhìn đây này”.
Clapper chỉ tay về phía chiếc camera đặt trên cột điện bê tông cao thế. Nó chĩa thẳng xuống con dốc, xa hẳn chiếc Caddy.
Anh hất cằm về phía chiếc camera khác chiếu ngược con dốc lên tầng năm.
“Tôi không nghĩ các bạn có thể tống được thằng cha này vào tù nhờ cuốn băng”, Clapper nói. “Chiếc xe đỗ ở một điểm mù hoàn hảo”.
Tôi thích điều đó ở Charlie. Anh luôn biết rõ cái mình làm, chỉ cho bạn cái anh nhìn thấy, nhưng anh không cố chiếm giữ hiện trường. Anh để cho bạn làm công việc của mình.
Tôi chiếu đèn pin vào bên trong xe, kiểm tra những chi tiết có liên quan nảy ra trong đầu.
Nạn nhân trông khỏe mạnh, nặng khoảng 50 kg, cao 1m55cm.
Không có nhẫn đính hôn hay nhẫn cưới.
Cô chỉ đeo một chuỗi vòng cổ pha lê, mà bên dưới có vết lằn dây.
Vết lằn không sâu như thể được thực hiện bằng chất liệu mềm.
Tôi không thấy thương tích do chống cự hay vết thâm tím trên cánh tay, và ngoại trừ vết lằn dây, không có dấu hiệu nào của bạo lực.
Tôi không biết làm thế nào và tại sao cô gái lại bị giết, nhưng thị giác và linh cảm cho tôi biết cô ấy không chết trong xe.
Cô ấy đã được chuyển đến đây, rồi được bỏ tại hiện trường với ý định gây ngạc nhiên cho ai đó.
Tôi ngờ rằng kẻ đã tiến hành tất cả việc này là để dành cho tôi.
Tôi hi vọng là không phải thế.