Khi luật sư Bevins yêu cầu trật tự, Yuki miễn cưỡng rời mắt khỏi Maureen O’Mara. Cô nhìn qua lối đi giữa các dãy ghế để thấy gương mặt của bác sĩ Garza. Cô hi vọng có thể chứng kiến nỗi tức giận, cơn thịnh nộ của anh ta khi bệnh viện bị buộc tội một cách gay gắt. Nhưng cô không hề nhận thấy gì. Hơn thế nữa, một cái gì đó gần giống nụ cười thoáng qua trên môi Garza, toàn bộ biểu đạt trên gương mặt anh ta lạnh giá như phong cảnh mùa đông.
Nỗi sợ hãi bóp nghẹt lồng ngực Yuki, và trong khoảnh khắc đó, cô không thể cử động được.
Cô đã mắc một sai lầm khủng khiếp !
Nhưng làm ơn đừng để điều đó trở nên quá muộn.
Yuki đứng bật dậy khỏi ghế, đẩy cửa phòng xét xử và bật điện thoại ngay khi đặt chân ra đến ngoài hành lang. Cô ấn phím điện thoại liên lạc với tổng đài của bệnh viện.
Lắng nghe chỉ dẫn lựa chọn, nỗi lo lắng của cô ngày càng tăng khi nhấn phím số. Bà Keiko ở phòng 422 hay phòng 423 ? Cô không thể nhớ nổi nữa ! Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.
Yuki ấn phím zero và bản nhạc nhạt nhẽo “Cô gái đến từ Ipanema” vang lên bên tai cô trong khi chờ đợi người trực tổng đài điện thoại.
Cô phải nói chuyện với mẹ mình.
Cô phải nghe thấy tiếng bà ngay bây giờ.
“Làm ơn cho tôi nói chuyện với bà Keiko Castellano”, cô nói với người trực tổng đài. “Bà ấy là bệnh nhân. Hãy gọi đến phòng bà ấy. Nó là phòng 421 hay 431 gì đó”.'
Tiếng chuông ngắt quãng khi bà Keiko trả lời, giọng rè rè vang lên qua đường chuyền không dây.
Yuki bịt chặt một tai, ghé sát điện thoại vào tai kia. Hành lang chật ních người khi phiên tòa tạm nghỉ. Yuki và Keiko tiếp tục nói chuyện, trên thực tế nó giống một cuộc tranh cãi, sau đó cả hai lại dàn hòa với nhau như họ vẫn thường làm.
“Con làm tốt đấy, Yuki. Đừng lo lắng quá như thế", cuối cùng bà Yuki nói.
“Được rồi, mẹ ạ, ổn thôi. Con sẽ gọi sau nhé”.
Khi vừa nhấn phím kết thúc cuộc nói chuyện thì cô nghe thấy ai đó gọi tên mình.
Yuki nhìn quanh, bất chợt bắt gặp gương mặt đầy kích động của Cindy, đám đông rẽ ra khi người bạn phóng viên của cô huých khuỷu tay chen qua.
“Yuki”, Cindy nói, thở không ra hơi. “Cậu cũng ở đây à ? Cậu có nghe phần mở đầu của O’Mara không ? Ý kiến của chuyên gia như cậu thế nào ?”
“Được rồi”, Yuki trả lời, tai đỏ bừng, “các luật sư thường nói rằng vụ kiện thành hay bại là ở lời mở đầu” “Khoan đã”, Cindy nói và viết nguệch ngoạc trên cuốn sổ. “Một ý kiến hay. Nó sẽ là dòng đầu tiên trong câu chuyện của tớ. Nào ta tiếp tục...”
“Lời mở đầu của O’Mara thực sự là một vũ khí chết người”, Yuki đáp. “Cô ấy đã giáng một quả bom vào bệnh viện và bồi thẩm đoàn sẽ không thể quên điều đó. Ừm, tớ cũng thế".
“Bệnh viện đã thuê nhân công giá rẻ, và bệnh nhân chết chính bởi điều đó. Họ quá cẩu thả. Họ đưa ra những chỉ định sai lầm. Lạy Chúa, O’Mara khiến mình cảm thấy bứt rứt không yên, mình phải gọi điện cho mẹ và bảo với bà rằng mình muốn chuyển bà tới bệnh viện Thánh Francis”.
“Cậu làm thế à ?”
“Tớ đã thử nhưng bà phản đối kịch liệt ! Lại còn căn vặn tớ nữa chứ”. Yuki nói như không tin được. ‘“Yuki này. Con muốn mẹ nổi nóng sao ? Mẹ thích ở đây. Mẹ thích bác sĩ của mình. Mẹ thích phòng bệnh này. Hãy mang cho mẹ lô quấn tóc và chiếc váy màu hồng có in hình con rồng”.
Yuki cười và lắc đầu. “Thề có Chúa, bà cư xử cứ như thể đang ở suối nước khoáng vậy. Mình muốn nói với bà, 'Mẹ ạ, con có nên mang cái giường thuộc da đến nữa không ? Và cả loại dầu thực vật chiết xuất từ cacao nữa ?’ Cậu biết đấy, mình không muốn làm bà sợ hãi chỉ bởi lời tuyên bố gây choáng váng của Maureen O’Mara. Khi những người này giơ tay ra, mình cảm thấy ớn lạnh dọc sống lưng”.
“Chuyện gì xảy ra nếu cậu tới đó và theo dõi mọi hoạt động của bệnh viện bất kể bà muốn gì đi chăng nữa ?” Cindy hỏi.
“Mình cũng đã nghĩ đến điều đó rồi, nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu mình làm thế và thực sự làm bà ‘phát sốt lên’ ?”
Cindy gật đầu tỏ vẻ đồng tình: “Khi nào họ cho bà xuất viện ?”
“Sáng thứ năm, theo lời bác sĩ Piere. Sau khi kiểm tra xong. Bác sĩ Piere là một bác sĩ tốt. Bác sĩ Piere một người đàn ông thật thà !’ ”
“Bác sĩ Piere, chồng tương lai của cậu”, Cindy đùa.
“Chính là người đó”.
“Cậu đồng ý chứ ?”
“Ừ. Mình sẽ gặp lại mẹ sau. Tạm thời vẫn phải kết bạn với bà”.
“Cậu ở lại đây cho đến hết ngày chứ ?”
“Mình phải quay về cơ quan”, Yuki nói, vẻ lưỡng lự. “Nhưng quái quỷ, mình lại muốn nghe lời mở đầu của Larry Kramer. Làm sao mình có thể bỏ lỡ nó được ?”
“Thế thì hãy ngồi cạnh mình”, Cindy đáp.