Jacobi mở cánh cửa đôi vào nhà xác và thông báo: “Tôi biết làm thế nào mà bọn chúng mang nạn nhân vào được trung tâm hội nghị rồi”.
“Tất cả chúng tôi đều đang lắng nghe ông đây’, tôi nói.
Ông ấy đi thẳng vào phòng của Claire, quay trở lại sau một phút với một bình nước.
“Tôi đã ăn xúc xích cả ngày hôm nay”, ông nói “Ông tự phục vụ nhé”, Claire nói, “Này, Warren, lấy hai bình”.
Jacobi bỏ mẩu thuốc lá xuống ghế. Khuôn mặt anh chùng xuống vì mệt mỏi, nhưng vẫn có nét sáng lên đằng sau đôi mắt trông rất nặng nề.
“Boxer, hãy nghe này. Một chiếc xe tải đi từ chỗ nối các toa xe lửa đến trung tâm hội nghị cùng với một lô vật liệu làm thảm. Tài xế đã dừng xe đối diện với tòa nhà ở Folsom để đi vệ sinh. Đáng lẽ ô tô tải không được dừng ở đấy nhưng họ vẫn thường xuyên làm thế.
“Như vậy đây là một vụ cướp xe”.
“Đúng thế, nhưng không phải là một vụ cướp của. Giống như là một vụ đi nhờ thì đúng hơn. Gã này đã bám sau người lái xe, dí một vật gì đó giống như súng vào lưng anh ta”.
Jacobi bắt đầu cười.
“Nói cho tôi trò đùa này đi xem nào”.
“Xin lỗi. Thử tưởng tượng xem anh ta đang cầm vô lăng thì anh ta thấy một khẩu súng dí sau lưng mình. Đó quả là một điều kỳ quái Boxer ạ”.
“Gì cũng được. Tên cướp sử dụng người lái xe để dọa người kia phải ra khỏi xe. Hạ gục cả hai bọn họ bằng một khẩu súng. Sau đó hắn cùng đồng bọn tống họ ra đằng sau xe, trói và bịt miệng lại”.
“Và lúc này chúng đã có được chiếc xe tải và giấy phép cùng với thẻ căn cước của người lái xe”, tôi nói, “Ông nghĩ là bọn chúng đã chuyển nạn nhân của chúng ta vào xe tải à ? Có thể cô ấy đã ở trong một cái thùng hàng nào đó từ trước thì sao ?”
“Cô rất tinh ý đấy Trung úy ạ”.
‘Tôi đang cố gắng để bắt kịp ông, Jacobi. Tôi đang nghe đây, nói tiếp đi”.
Jacobi gật đầu: “Vì thế bọn chúng lái xe đến khu chất hàng của trung tâm, không chất thùng hàng có cô gái trẻ này lên xe tải mà đợi thời điểm thích hợp. Sau đó bọn chúng khiêng cô ấy vào trong và đặt vào chiếc Ferrari”.
“Có thể thùng hàng ấy lại là một chiếc vali”, tôi nói. “Một chiếc vali lớn. Bằng da thuộc. Có bánh xe”
“Rất có thể là như thế".
“Không thể tin được chúng lại có gan chuyển cái xác đặt vào chiếc xe ở một buổi trưng bày”, Claire nói.
“Nếu có ai để ý thì trông cô ta cũng rất giống một hình nộm, và không ai phát hiện ra”, Jacobi nói tiếp. ‘Tôi đã kiểm tra tất cả những cuộn băng. Tối qua thực sự là rất huyên náo. Phu khuân vác làm việc ở đó. Ô tô không được chất lên. Có hàng trăm gã trông rất giống nhau trong bộ quần áo nhân viên khai mở các thùng hàng.
“Thế liệu người lái xe có thể nhận diện kẻ đã tấn công mình ?” Tôi hỏi.
“Trời tối. Họ hoàn toàn bị bất ngờ. Bọn giết người đã đeo mặt nạ”.
Jacobi tiến lại gần xác nạn nhân: “Anh có ngửi thấy không ? Lại là mùi đó. Đó là mùi hoa mộc lan”.
“Ngọc trai đen”.
Một ý nghĩ vụt xuất hiện trong tâm trí tôi như thể bong bóng nổi lên từ đáy hồ vậy. Thật là đơn giản và rõ ràng. Tại sao tôi lại phải tốn thời gian để chắp nối các chi tiết thế nhỉ ?
“Đó là cửa hàng mua sắm chỉ có một điểm dừng”, tôi lớn giọng.
“Ý cô là gì, Boxer ?”
“Quần áo thiết kế riêng và giầy. Những tên giết người sẽ nhặt lấy những gì có thể từ giá treo mặc cho cô gái mà chúng chưa từng gặp mặt trước đấy. Vì thế mà có lúc chúng cũng lấy nhầm cỡ. Trang sức thật, vật dụng tốt đều bị khóa chặt, trừ chuỗi hạt và kim cương giả. Chẳng có vấn đề gì cả”.
“Nước hoa mà bọn chúng xịt lên người các cô gái,” tôi nói, “Bọn chúng lấy từ cùng một cửa hàng”.