Vẫn còn sớm khi Claire và tôi bắt đầu đi vào Susie, một quán ăn theo phong cách Caribê ầm ĩ, huyên náo, nơi nhóm bạn tôi gặp gỡ ăn tối mỗi tuần.
Ban nhạc vẫn chưa tới - thật tuyệt vì chúng tôi lại gặp Cindy ở đây, tôi nhận thấy hình như cô ấy đang suy nghĩ điều gì đó rất quan trọng.
Và tin tức là vấn đề của cô.
Cindy là phóng viên “nóng” về tội phạm của tờ Tin tức thời sự San Francisco. Chúng tôi gặp nhau cách đây bốn năm trong khi tôi tiến hành điều tra vụ án đặc biệt ghê rợn liên quan đến kẻ sát nhân trong các tuần trăng mật, và cô ấy đã nói giả thuyết của mình ngay tại hiện trường vụ án mạng. Sự táo bạo và kiên quyết của cô ấy đã gây cho tôi ấn tượng mạnh, tôi càng tôn trọng những phẩm chất này hơn khi bản báo cáo của cô đã giúp tôi tóm được kẻ giết người đồi bại và đưa hắn tới giá treo cổ.
Những lần sau đó, khi Cindy tham gia vào cái vụ án, chúng tôi trở nên gắn bó và trở thành những người bạn đáng tin cậy. Tôi có thể làm bất cứ điều gì giúp cô ấy. Tất cả mọi thứ - xét cho cùng cô ấy là một phóng viên cơ mà.
Claire và tôi bước vào quán, chúng tôi ngồi đối diện với Cindy, người trông vừa trẻ con vừa giống một cô gái với mái tóc vàng hoe mượt mà, áo khoác đen may đo vừa cỡ trùm bên ngoài áo len dài tay màu hoa cà, và quần jean. Cô có răng khểnh, điều này làm cho gương mặt Cindy trông càng đáng yêu hơn. Khi cô ấy cười trông khuôn mặt thật rạng ngời.
Tôi vẫy Loretta, gọi một bình margaritas, tắt điện thoại, sau đó nói với Cindy: “Trông cậu giống như đang ngấm ngầm toan tính điều gì đó”.
“Cậu thật khôn ngoan. Và cậu đúng đấy”, cô ấy toét miệng cười, liếm môi và đặt cốc xuống.
“Mình có đầu mối câu chuyện sắp trở thành một quả bom tấn”, Cindy nói. “Và mình nghĩ là chỉ riêng mình biết - ít nhất là cho đến thời điểm này”.
“Nói đi”, Claire giục. “Cậu có quả bom biết nói đấy, cô bạn ạ”.
Cindy cười và đi vào câu chuyện.
“Mình tình cờ nghe được hai luật sư trao đổi trong thang máy. Họ thu... hút sự chú ý của mình”, Cindy kể, bắt chước tiếng gầm gừ giống như sư tử, “và mình bám theo”.
“Không phải cậu thích những kẻ ba hoa đấy chứ ?” Tôi nói, rót margaritas cho Claire và cho mình, sau đó rót nốt cốc của Cindy.
“Một vài trong số những người mình thích cũng ba hoa mà”, Cindy trả lời, dựa vào giữa bàn.
“Cho nên đây là tin sốt dẻo trước khi được tung ra. Có một vụ kiện cáo do sơ suất trong khi chữa bệnh nhằm vào một bệnh viện lớn ở ngay đây tại Metropolis”, cô nói với chúng tôi. “Hai năm trước, một số bệnh nhân được tiếp nhận vào phòng cấp cứu và sau đó đã hồi phục hoàn toàn. Vài ngày sau, theo những gì mình nghe lỏm được giữa tiền sảnh và tầng bốn của trụ sở tòa án dân sự trung ương, những bệnh nhân này đã chết. Bởi vì họ bị cho uống nhầm thuốc.
Tôi nhìn Cindy chằm chằm qua miệng cốc. Một cảm giác lạ đang trào lên trong ngực tôi, một cảm giác mà tôi hi vọng sẽ biến mất khi cô tiếp tục câu chuyện.
“Một luật sư giỏi tên là Maureen O’ Mara đang điều tra bệnh viện, đại diện cho nhóm gia đình các nạn nhân”, Cindy tiếp tục.
“Bệnh viện nào ?” Tôi hỏi. “Cậu có thể nói cho mình biết không ?”
“Ồ, tất nhiên rồi, Linds. Bệnh viện thành phố San Francisco”.
Tôi nghe thấy tiếng Claire: “ôi, không”, cứ như thể rút hết gan ruột tôi.
“Mình đã ở cả đêm trong bệnh viện thành phố cùng với Yuki”, tôi nói. “Chúng mình đưa mẹ cô ấy vào phòng cấp cứu chiều qua”.
“Chúng ta đều không điên đâu”, Cindy nhẹ nhàng đáp. “Đó là một bệnh viện kỳ lạ. Có một vị bác sĩ đặc biệt với mái tóc lai, anh chàng tên Gazra. Hình như hầu hết những người chết đang trong tình trạng nghi vấn đều đặt dưới sự theo dõi của anh ta”.
“Chúa ơi”, tôi thốt lên, máu như đông cứng lại khiến tôi có cảm giác bốc nóng trên đỉnh đầu. “Chính là anh ta. Tôi đã gặp anh ta. Đó chính là bác sĩ đang theo dõi tình trạng mẹ của Yuki !”
Lát sau, một làn gió nhẹ luồn qua gáy tôi, và những sợi tóc mềm mại chạm lướt lên mặt khiến tôi cảm giác như có ai đó đang cúi xuống hôn lên má mình.
“Thế có ai nhắc đến tên tớ không ?” Yuki hỏi. Cô thả mình ngồi xuống chiếc ghế còn trống bên cạnh Cindy. “Mình đã bỏ lỡ điều gì à ?”
“Cindy đang kể chuyện”.
“Đó là điều mình nghĩ cậu cũng nên biết”, Claire nói.