Sếp Tracchio rõ ràng rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi gõ vào cánh cửa và mở cửa văn phòng ông. Căn phòng lát toàn bằng ván gỗ đen và treo một bức tranh cầu cổng Vàng lớn choán toàn bộ bức tường đối diện bàn làm việc.
“Boxer”, bây giờ sếp mới mở lời. Ông mỉm cười: “Vào đi”.
Tôi đã suy nghĩ về những lời mình định nói suốt cả đêm, nhẩm đi nhẩm lại trong đầu cả buổi sáng, những câu đầu tiên chuẩn bị sẵn sàng bật ra.
“Thưa sếp, tôi có chuyện muốn nói”.
“Ngồi xuống ghế đi đã, Boxer. Tôi nghe đây”.
Tôi làm theo lời ông nói, nhưng khi nhìn vào gương mặt ông, tôi lại quên mất cách rào trước đón sau, những câu hoa hòe hoa sói và đề cập thẳng vào vấn đề.
“Tôi không muốn làm lãnh đạo, thưa sếp. Tôi muốn được quay trở lại công việc điều tra”.
Nụ cười của ông tắt hẳn: “Cô đang nói gì vậy, Trung úy ? Tôi không hiểu ý cô.
“Tôi thức dậy vào mỗi sáng với cảm giác thật tồi tệ, thưa sếp. Tôi không thích quản lý những người khác. Tôi không thích mình trong cái mác Trung úy”, tôi giải thích. “Tôi muốn làm việc trên đường phố, và ông biết khả năng của tôi nằm ở đâu mà, Tony. Và ông biết là tôi đúng”.
Một hay hai giây sau, tôi không chắc là Tracchio đã nghe thấy tiếng tôi nói - gương mặt ông như hóa đá. Phải chăng ông đang nghĩ về tất cả những kẻ sát nhân mà tôi đã giúp ông tóm được ? Tôi hi vọng như thế. Bỗng ông đập bàn cái rầm, và tôi theo phản xạ tự nhiên chợt đẩy ghế của mình lui lại phía sau.
Ông tuôn ra một tràng, nước bọt bắn cả về phía tôi.
‘Tôi không hiểu cô cảm thấy gì, Boxer, nhưng cô đang làm công việc của mình. Cô - Không ! Đừng nói gì cả ! Cô biết có bao nhiêu gã đã nhảy dựng lên khi cô được thăng cấp không ? Cô biết có bao nhiêu gã trong cùng đội vẫn cay cú với cô không ? Cô được thăng chức bởi vì cô là người lãnh đạo, Boxer ạ. Cô là người chỉ huy nhóm. Hãy làm công việc của mình. Chấm dứt cuộc trao đổi ở đây”.
“Nhưng thưa sếp...”
“Còn chuyện gì nữa ? Hãy nói nhanh lên, tôi đang bận”.
“Tôi làm việc hiệu quả hơn khi tiếp xúc thực tế. Tôi khép lại các vụ án, và hồ sơ của tôi cũng chỉ rõ điều đó. Còn bây giờ tôi cứ quay vòng vòng trong phòng làm việc của mình, tôi nghĩ ông nên tìm ai đó trong số những người muốn làm Trung úy để thăng chức cho họ, thưa sếp. Ông cần một người ở vào vị trí của tôi, người nào thực sự muốn làm nó ấy”.
“Được rồi, bây giờ cô đã đề cập đến chuyện này, tôi cũng có một vài điều để nói”, Tracchio nói.
Ông mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy một điếu xì gà, cắt bỏ đầu ngậm với một con dao nhíp bỏ túi, phả những làn khói xanh vào trong không khí khi châm thuốc.
Tôi nín thở chờ đợi.
“Cô có môi trường để phát huy công việc này, Boxer. Nó liên quan đến việc giải quyết tội phạm, Đội điều tra các vụ giết người cuối cùng đã không còn hoạt động thông qua ủy ban nữa. Trên hết, cô cần học cách lãnh đạo tốt hơn. Hãy giúp đỡ các cộng sự bằng kinh nghiệm vốn có của mình. Cô cần tạo ra một hình ảnh tích cực cho Đội điều tra các vụ giết người. Hãy là một hướng đạo sinh tốt. Cô sẽ giúp chúng tôi trong việc tổ chức và huấn luyện. Cô sẽ không có mặt ở đó khi nó hoạt động tốt, Boxer, và... Tôi chưa nói hết..
“Cách đây không lâu cô đã bị bắn và gần như đã chết. Chúng tôi tưởng mất cô rồi. Cô không có nhiệm vụ gì đêm đó cả, và cô đã tỏ ra không tự chủ. Jacobi lôi kéo cô vào cuộc theo dõi, cô nói: ‘Hãy để nó cho tôi’”.
Tracchio đứng dậy, đi vòng xung quanh, đặt tay lên lưng ghế. Gương mặt ửng đỏ để lộ sự bực tức: “Cô biết đấy, tôi thậm chí không hiểu cái thứ chết tiệt mà cô đang phàn nàn. Cô nên nghỉ ngơi. Cô thấy công việc của tôi thế nào ?”
Tôi nhìn ông chằm chằm với vẻ ảm đạm khi ông đánh dấu từng ban ngành bằng những ngón tay múp míp: “Tôi đã có đội phụ trách án giết người, cướp giật, ma túy, chống tội phạm, và những nạn nhân đặc biệt. Tôi là đội trưởng và cũng có những viên chỉ huy, và nếu cô nghĩ điều đó giống như là đi trên tấm thảm đỏ trong đêm Oscar thì...”
“Tôi nghĩ ông đang hiểu nhầm ý tôi, thưa sếp”.
“Xem này, tại sao cô không khoan dung với bản thân, với những người khác và biết nhún mình một chút, Trung úy. Yêu cầu bị từ chối. Bây giờ chúng ta làm việc thôi”.
Tôi cảm thấy mình giống như một đứa trẻ khi rời khỏi phòng làm việc của Tracchio. Tôi cảm thấy ngượng ngùng và bực bội đến mức phải bỏ đi - nhưng tôi quá vội vàng làm thế. Tất cả những gì ông nói đều đúng. Nhưng tôi cũng không sai cơ mà.
Tổ chức và huấn luyện ?
Học cách lãnh đạo ?
Không có bất cứ cái gì liên quan đến việc tôi phải trở thành cảnh sát cả.
Tôi muốn quay trở lại với đường phố San Francisco.