Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 92
Chương 92

❊ ❊ ❊

Jacobi như trên tít tầng mây khi nghĩ về việc Louie đang cuộn mình sướt mướt, ông cảm thấy thật sung sướng khi đã ở trong đội phá án và đã hạ gục kẻ tâm thần. Cả hai kẻ tâm thần.

Bây giờ là 8 giờ tối. Ông vẫn đang làm việc, cố gắng gắn thêm một mẩu giấy kết luận lên tường.

Có thể vụ này là vụ tệ nhất. Là kẻ giết người nguy hiểm nhất ở San Francisco.

Ông điều khiển chiếc xe cảnh sát không bị đánh dấu về phía Bắc dọc theo con đường Leaven, cố bám theo chiếc xe Lexus màu bạc của Dennis Garza đang ở phía trước. Sương mù vẫn bốc hơi một cách kì lạ dù cho trời đang mưa như trút nước.

Jacobi phanh lại vì có đèn đỏ ở đường Clay, nhưng vẫn nhìn về phía chiếc đèn hậu sáng rực và nghĩ rằng làm sao mà Garza lại có một cuộc sống cực kì tốt đến thế.

Và tại sao hắn còn phải tự buộc mình vào những hành động như đùa giỡn với Chúa ở bệnh viện nhỉ ?

Khi một chiếc xe đang tiến tới chiếu đèn vào phía bên trong chiếc xe trước mặt ông, Jacobi giật nảy mình khi nhận ra Yuki Castellano đang lái chiếc Acura giữa ông và chiếc Lexus. Chuyện quái gì thế này ?

Những chiếc xe vẫn lao về phía trước, Jacobi tăng tốc, cố để nhìn thấy được cả hai chiếc xe, sự ngạc nhiên của ông càng trở nên chắc chắn hơn khi chiếc Acura bám theo chiếc Lexus qua tất cả ngã rẽ. Jacobi quan sát cả hai đối tượng. Sau đó ông bấm còi và bật đèn ở lưới mắt cáo, làm cho chiếc Crown Vic màu xám phát ra âm thanh inh ỏi và trông giống như quỷ dưới địa ngục.

Ngay phía trước mặt, vị luật sư trẻ tuổi liếc nhìn vào chiếc gương ở cửa trước và cho xe áp sát vào vỉa hè.

Jacobi dừng chiếc Vic ngay sau cô, thông báo qua bộ đàm, yêu cầu cho kiểm tra chiếc xe Lexus phía trước và ông đọc biển số xe. Sau đó ông kéo cổ chiếc áo choàng bằng vải tuýtsi lên và đi ra khỏi xe.

Jacobi đi lên, cúi thấp xuống đến cái cửa sổ của chiếc Acura, chiếu đèn vào mắt Yuki.

Ông nói: “Tôi có thể xem bằng lái xe của cô được không ?”

“Được, được, thưa ngài cảnh sát. Tôi có đây. Tôi đã làm sai điều gì ạ ?”

“Làm ơn trình bằng lái của cô ra”.

“Chắc chắn rồi”, Yuki che mắt tránh ánh đèn chiếu vào.

Cô quay sang, lục tận đáy túi xách tay, làm rơi cả thẻ tín dụng và dốc ngược cả cái ví ra. Trông cô rất lo lắng không giống cô mọi khi chút nào. Cuối cùng thì cô ấy cũng thấy được chiếc bằng và đưa nó ra.

Jacobi mang chiếc bằng ra xe của mình. Chạy qua máy vi tính, cho cô ấy thời gian suy nghĩ. Sau đó, ông quay trở lại trong cơn mưa nặng hạt và yêu cầu Yuki ra khỏi xe.

“Ngài muốn tôi ra khỏi xe sao ?”

“Đúng thế. Ra khỏi xe và đặt tay lên mui xe. Cô không phiền nếu tôi khám bên trong xe chứ ? Cô có muốn nói vói tôi điều gì không ? Vũ khí ? Hay bất kì một chất bất hợp pháp nào đó chẳng hạn ?”

“Warren phải không ? Phải ông không ? Tôi đây mà, Yuki đây mà. Chuyện gì thế này ? ”

“Đấy là đỉều mà tôi muốn biết đây”.

Yuki ướt sũng, tóc rũ xuống mắt, trông cô như Yorkie ướt át vậy. Cô đang mặc một chiếc quần trong nhà, áo thun ngắn tay mỏng, đi dép trong nhà, không đi tất. Răng cô đập vào nhau lập cập.

Jacobi chiếu đèn soi quanh phía bên trong chiếc Acura, sau đó nói với Yuki: “Được rồi, cô có thể quay trở lại”.

Ông nhìn cô trở vào, đưa bằng lái xe cho cô và nói: “Tôi đã theo sau cô được một lúc rồi đấy Yuki. Cô đang làm cái gì đấy hả ?”

“Ngài đã theo dõi tôi ư ?”

“Hãy trả lời câu hỏi của tôi”.

“Tôi chỉ lái xe thôi, được chứ ?” Cô nói, giờ thì người đã ướt sũng rồi.

“Đừng nói dối tôi. Cô đang bám theo chiếc Lexus kia”.

“Không - được rồi. Nhưng làm sao ? Tôi chỉ..., tôi chỉ... - Chẳng làm gì cả”.

“Hãy suy nghĩ về những điều cô đang nói”, Jacobi nói, cao giọng, muốn cảnh báo cô, muốn làm cho cô sợ một chút.

“Nếu gã kia là kẻ giết người như cô nghĩ, thì cô có cho rằng hắn đang muốn đánh lạc hướng cô không. Thôi nào, Yuki, nghĩ đi”.

Ông nhìn cô bĩu môi, việc đó chẳng nói lên điều gì.

“Tôi không phải là một gã đê tiện, chỉ bởi vì tôi sợ. Cô xinh đẹp và quá thông minh. Cô đang tự kiếm lấy rắc rối đấy, và tôi cầu Chúa cho cô không gặp phải rắc rối đó.”

Yuki lấy tay gạt trước trên mặt, gật đầu. “Ngài có có nói chuyện này với Lindsay không ?”

“Điều đó tùy thuộc vào cô".

“Tôi sẽ về nhà, Warren. Tôi sẽ không dừng lại dù là đổ xăng. Được chứ ?”

“Tốt đấy. Tiện đây, phiếu bảo hiểm xe hết hạn rồi đấy. Cẩn thận với nó nhé”.

“Cảm ơn, Warren”.

“Được rồi. Lái an toàn nhé. Chúc tốt lành”.

Jacobi trở lại xe, nghĩ về công việc, ông muốn có một chỗ dừng để vào cửa hàng ăn đêm gần nhà làm một bữa thật nóng. Sau đó về nhà uống rượu và chơi trò người 49.

Ông nghe tiếng radio phát ra những số điện thoại gọi đến nhà khi vừa mở cửa xe ô tô.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.