Y tá Noddie Wilkins đang sốt ruột. Nếu cô ta nhảy vào xe ngay lúc này thì cô vẫn muộn đến nửa giờ trong cuộc hẹn với Rudonpho. Cái công việc chết tiệt này. Nó hút kiệt cả cuộc đời cô. Đã thế, cái bệnh viện khốn kiếp này còn tìm mọi cơ hội để cắt xén khoản lương còm cõi của cô nữa chứ. Lũ con hoang.
Cô đẩy cánh cửa phòng 228 bằng hông, gắng không làm đổ khay thuốc. Nguồn ánh sáng duy nhất trong phòng phát ra từ chiếc tivi: “Này, ông gì ơi”, cô gọi to, cố át tiếng quay ầm ầm của những chiếc quạt như thể vẫn dùng từ năm 1949 , thật là kỳ quặc và ngu ngốc.
Cô y tá xoay chiếc khay, đặt nó lên chiếc bàn bên cạnh, cố tránh xa tầm với của bệnh nhân. Ông Harris, đã sáu mươi sáu tuổi và đang phục hồi sau khi bị bắn, tuy nhiên, cô sẽ phải di chuyển rất nhanh kẻo mù theo luật hay không thì ông ấy vẫn cứ tóm lấy cô bằng cánh tay còn lành lặn. Tuy thế, ông là người dễ thương, một ông già thực lòng yêu con chó Midnight của mình.
“Ông Harris, tôi lấy bữa tối cho ông đây này, cả hai cái kem nữa, bây giờ, tôi phải đo nhiệt độ cho ông”.
Cô y tá quay đi, lấy chiếc máy đo huyết áp để ở góc phòng đến bên bệnh nhân, chờ đợi nghe thấy câu nói quen thuộc của ông: “Cưng yêu, giũ lại gối cho ta đi, cô bé ngoan !”
Noddie liếc nhìn vào giường. Bụng cô quặn lại giữa chừng.
Có chuyện gì đó không ổn.
“Ông Harris ! ông Harris ơi !”
Cô lắc tay bệnh nhân, đầu ông già ngoẹo đi, những đồng xu trượt khỏi mắt ông rơi xuống giường. Một đồng xu rơi thẳng xuống sàn, lăn vào góc phòng, kêu leng keng trước khi nằm ngả xuống tấm vải trải sàn.
Ôi, lạy Chúa tôi, điều đó lại xảy ra rồi !
Những đồng xu kinh khủng. Và lần này, chúng nằm trên mi mắt của ông già Harris.