Tôi đang bực dọc và lang thang qua khu hành lang bên ngoài Phòng cấp cứu ở Bệnh viện thành phố thì Jacobi gọi và nói rằng Garza đã chén đẫy bữa ăn tối rồi.
Tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa màu xanh ở phòng đợi của bệnh viện và nghĩ mình thật ngu ngốc khi để cho đồng nghiệp thân mến của tôi đi ra ngoài trong thời tiết khắc nghiệt này chẳng để làm gì. Nhưng tôi vẫn không thoát khỏi cái cảm giác nhức nhối như kiến bò với những nghi ngờ mơ hồ về Garza.
Những hình ảnh cứ mập mờ - bà Keiko, đầu gối khuỵu xuống, ngã xuống vỉa hè, người phụ nữ tính tình hài hước, hồ hởi ấy đáng nhẽ vẫn còn sống chứ.
Tôi nghĩ về những cái cúc bằng đồng trên đôi mắt đã chết của bà và trên những đôi mắt của 31 người khác cũng được đánh dấu theo kiểu đó.
Những cái cúc kì lạ. Những vật đánh dấu.
Sự đùa giỡn của kẻ giết người là ở đâu khi mà không ai hiểu được hắn đang làm gì và tại sao ?
Tôi nhớ lại dáng vẻ ngạo mạn của người đàn ông đã quan sát trường hợp của những người mới chết đó. Gã bác sĩ đó đã nói rằng: “Thỉnh thoảng có một cơn gió độc thổi qua”.
Và tôi thắc mắc hàng trăm lần rằng liệu Dennnis Garza có phải là một trong số những kẻ giết người ngông cuồng và loạn trí hay không, như những tên Charles Cullen và Swango, bác sĩ phẫu thuật ở Ohio, bác sĩ ngoại khoa nghiện thói giết người.
Tôi chuyển ghế, lấy ra nửa cốc cà phê trong bình đặt trên sàn, nhìn giọt nước màu nâu lười biếng chảy quanh chiếc giầy hãng Nike của tôi. “Hừ, Lindsay. Mày hy vọng là sẽ bắt được kẻ giết người sao ?”. Thậm chí không uống nổi cà phê nữa là.
Tôi lau chỗ nước đổ ra bằng một mảnh giấy báo, ném chiếc cốc vào thùng rác, và nghĩ: Một ngày đã xong.
Gazra đang trên giường, và nếu tôi có đầu óc thì tôi cũng nên làm như thế.
Tôi đang kéo khóa chiếc áo jacket của mình thì điện thoại reo.
“Trung úy phải không ?” Giọng một người phụ nữ thì thào. ‘Tôi là Noddile Wilkins. Y tá ở Bệnh viện thành phố đây. Cô bảo tôi gọi điện cho cô, Noddie nói. “Một bệnh khác nữa đã chết, ở đây cũng có những cái cúc”.
Một cảm giác nôn nao chạy khắp người tôi.
“Chuyện xảy ra khi nào ?”
“Vừa mới xong”.
“Là Anthony Ruffio. Xác của anh ta vẫn đang ở trong Phòng cấp cứu”.
Tôi bắt đầu chạy ra phía cầu thang, thắc mắc là đã có bao nhiêu nạn nhân bị chết trong bệnh viện này, bao nhiêu người đã được tìm thấy với những chiếc cúc có hình y hiệu trên đôi mắt đã chết của họ.
Nhưng lần này thì khác.
Tôi đang ở bệnh viện và có thể tên giết người vẫn đang ở đây.