Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 89
Chương 89

❊ ❊ ❊

Tôi chạm tay vào khẩu súng ngắn của tôi lấy hên, sau đó Conklin, Jacobi và tôi đi vào khu Keystone ở ngay lối vào phố Hyde. Một toà nhà xây toàn bằng gạch cao 7 tầng gần đường dây cáp, chiếu thẳng sang quảng trường Nordstrom.

Người đàn ông da đen đã có tuổi mở cửa trước cho chúng tôi nói rằng người ở cùng phòng với Louie đang ở nhà.

“Cô ấy là nghệ sĩ. Ban ngày cô ấy luôn ở nhà”.

Chúng tôi trèo lên chiếc cầu thang nhỏ kêu cọt kẹt, tìm căn hộ 7F ở phía trước toàn nhà.

Tôi ấn chuông, gõ cửa.

“Mở cửa ra. Đội điều tra trọng án đây”.

Tôi nghe thấy có tiếng chạy vội bên trong, nhưng không có ai ra mở cửa cả. Tôi gõ lại lần nữa, lần này thì gõ bằng báng súng. Âm thanh vọng từ tiền sảnh lát gạch vuông dài nhưng vẫn không có ai trả lời.

Tôi thử cửa trước, nhưng vẫn không động tĩnh gì.

“Phá cửa ra”. Tôi đứng né về một bên và nói.

Conklin lấy hết sức bẻ ván cửa cho đến khi khoá trên khung cửa vỡ tan ra.

Jacobi đi trước, tôi theo sau vào chiếc phòng nhỏ, một chiếc sofa bằng da thuộc màu nâu, một hàng bút chì, trên đó là những bức tranh vẽ những cô gái đẹp tuyệt vời trong những chiếc xe cổ điển.

Tôi nhìn thấy một lá thư gắn trên bảng vẽ bên cửa sổ. Nó gửi cho Louie.

“Cảnh sát đây.” Tôi gọi với lên. “Đi ra ngoài, giơ tay lên”.

Tôi bỏ tờ giấy khám xét vào túi, đi qua căn phòng ngủ nhỏ tối om, chĩa súng ngay trước mặt. Tôi khám xét căn phòng chừng giây lát thì nghe Jacobi lẩm bẩm: “Cây mộc lan đầm lầy”.

Ngay sau chúng tôi. Conklin bật hết đèn lên.

Căn phòng ngủ ở cuối hành lang. Tôi kéo chiếc tay cầm ép kính cũ kĩ của chiếc cửa. Nó xoay, kêu lách cách trong tay tôi.

Tôi mở cửa, đẩy nhẹ, cánh cửa xoay chậm vào trong.

Tôi liếc nhìn từ phía chiếc giường với những bộ quần áo rải khắp lên trên đến chiếc cửa sổ mở toang.

Tôi nhìn hai lần, thật khó để có thể nắm bắt được những gì tôi đã thấy.

Một phụ nữ Á châu xinh đẹp, rất khó xác định tuổi đang núp mình bên cửa sổ.

Chiếc áo choàng màu trắng nhạt của cô ấy ánh lên bởi ánh mặt trời mờ mờ. Tay áo và tầng tóc ngắn đen nhánh bay bay trong gió.

Tôi bị ấn tượng bởi vẻ ân cần và ngây thơ của cô gái, đặc biệt trong một khung cảnh xám xịt bao quanh căn phòng.

‘Tôi là Trung úy Boxer”, tôi nói nhẹ nhàng, hạ thấp súng xuống, cảm thấy Jacobi và Conklin đang ở sau lưng, cầu mong họ vẫn đang chủ động.

“Tên cô là gì ?” Tôi hỏi. “Vào đây để chúng ta có thể nói chuyện”.

Mắt cô gái lấp lánh, một ý nghĩ gì trong đầu khiến cô mỉm cười. Tôi đang nhìn vào đôi môi có đánh son nhẹ khi cô bĩu môi, như thể là cô ta đang hôn gió vậy.

“Hừm, hừm”, cô gái nói.

Nó xảy ra quá nhanh.

Tôi nhảy lên, nhưng đã quá muộn. Cô ta nhảy ra ngoài cửa sổ.

Mất một thời gian lâu sau đó tôi vẫn thấy hình ảnh xảy ra bên cửa sổ. Những hình ảnh ấy như lấp loáng. Hình ảnh cô gái chôn chặt vào tâm trí tôi.

Jacobi và Conklin đứng ngay cạnh tôi bên cửa sổ khi cô ấy rơi xuống cái cây ở phía dưới.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.