Tôi thấy nét mặt chị có vẻ... ngạc nhiên.
Tôi hiểu mà, cái từ ấy nghe như trong truyện cổ tích hoặc những chuyện kể về cướp biển, nhưng đúng là tôi có một thứ rất giống như cái rương chứa kho báu.
Hôm qua tôi có nói với chị về trực giác.
Không ai dạy tôi cái đấy. Nó có sẵn rồi. Một bản năng trời phú mà tôi đã sớm học được cách dùng. Có thể khi còn bé thì nó chưa hẳn là trực giác, nhưng tôi biết đâu đó trong mình có một bản năng, một thứ tôi có thể khơi ra.
Một cái rương, đúng là thế đấy, với vài đồ quý báu tôi có thể lục ra. Những câu trả lời, chỉ dẫn. Một dạng bản đồ kho báu mở ra từng chặng, từng chặng một mà chỉ mình tôi có thể khám phá, một bản đồ chỉ viết riêng cho tôi, để giúp tôi.
Khi nỗi đau mất bố mẹ có vẻ như tạm nguôi ngoai, đôi lúc sự đau đớn đột nhiên quay lại, dữ dội, như lưỡi dao đâm thẳng vào tim tôi. Những lúc tuyệt vọng, không xảy ra nhiều nhưng lại rất khủng khiếp, tôi lại lần đến mở rương ra.
Những cơn đau ấy thường lan dần xuống đến rốn, cứ thế quặn lên không chịu dừng, đến mức tôi phải chạm vào lưng xem cơn đau sắc như lưỡi dao ấy có đâm xuyên qua người tôi không.
Thường những lúc ấy tôi phải bỏ dở mọi thứ đang làm, tìm một chỗ để trốn, nằm lăn ra đất, tay bó chặt hai chân co lên ngực, run bắn cả người.
Một thầy giáo đã có lần bắt gặp tôi đúng lúc ấy và chạy đi báo Ban giám hiệu. Các thầy nghĩ tôi bị động kinh và bắt tôi phải chịu các kiểu kiểm tra sức khỏe khó chịu.
Nhưng các bác sĩ không tìm ra tôi bị bệnh gì. Mà tôi cũng chỉ bị bắt gặp một lần.
Tất nhiên là các bác sĩ nếu có biết chuyện cơn đau ấy chỉ dịu đi khi cái rương được mở ra thì cũng sẽ không hiểu gì nốt.
Giữa cơn đau hành hạ khiến tôi quằn quại, cái rương đột nhiên tự mở ra, tôi không biết khi nào nó mở, cũng không nhận ra nó mở thế nào. Thường thì tôi sẽ chỉ thấy một luồng sáng diệu kỳ đưa tôi quay lại với gương mặt tươi cười của mẹ tôi, một nụ cười không lời nhưng nói cho tôi tất cả những điều âu yếm mà tôi khao khát.
Tôi chìm đắm trong hình ảnh ấy, rồi cái rương đóng lại, tôi biết cơn đau rồi sẽ qua và tôi có thể bò dậy và sống tiếp.
Những cơn đau đột nhiên và khủng khiếp ấy càng ngày càng bớt đi, cái rương ấy cũng không mở ra nữa.
Mỗi khi nghĩ lại những lúc ấy, hình ảnh hiện lên trong tôi luôn là những năm tháng đầu đời của mình: nụ cười của mẹ tôi, hay đúng hơn là gương mặt tươi cười của mẹ, như thể mẹ không thể nào không luôn tươi cười âu yếm với tôi. Hình ảnh ấy còn mãi theo thời gian và được cất giấu cẩn thận trong rương.