Sau trận huyết chiến ở Ký Dương, Đông Hải khấu thu nạp thêm nhiều lão binh Tấn An vào đội ngũ, bề ngoài vẫn là hải tặc, nhưng thực tế đã hoàn thành sự thay đổi từ đám ô hợp thành đội quân tinh nhuệ.
Qua lời Tống Giai, Lâm Phược đã biết đây là kế sách của Tần Tử Đàn, mưu sĩ bên cạnh Xa Phi Hổ, lợi dụng những trận xâm lấn thường xuyên để tiêu hao hết đám ô hợp ban đầu, bổ sung lão binh tinh nhuệ trung thành với Xa gia, không những thuận tiện cho Xa gia khống chế Đông Hải khấu, mà còn muốn trong thời gian ngắn cải tạo Đông Hải khấu thành đội quân bách chiến tinh nhuệ.
Kế này tuy tàn khốc nhưng lại vô cùng hiệu quả. Đảo Tây Sa cũng từng bị Tần Tử Đàn xúi giục Thái Hồ khấu xâm lấn, khiến quân dân tổn thất nặng nề. Lúc trước ở hồ Mai Khê, bắt được Đỗ Vinh lại để sổng mất con cá lớn Tần Tử Đàn này, Lâm Phược lúc này nghĩ lại cũng cảm thấy đáng tiếc.
Lâm Phược cùng Tào Tử Ngang đứng trên tháp canh nhìn Lưu Chấn Chi đích thân chỉ huy giáp tốt tấn công quân địch trên bờ sông.
Vận Diêm hà quanh năm thiếu tu sửa, bờ sông gần như đã bồi lấp bằng phẳng với bãi đất bên ngoài, chiếm giữ bờ sông cũng chẳng có lợi thế gì về địa hình. Thế nhưng quân khấu cung nỏ đao thương dàn trận nghiêm ngặt, không sợ chiến, cũng không mạo tiến, dựa vào sự hỗ trợ của cung nỏ từ chiến thuyền trên sông, luôn ép bộ tốt của Giang Đông Tả Quân ở dưới bờ. Cuối cùng là Chu Phổ không nhịn được tính khí, sai hai đội kỵ binh từ hai cánh xông thẳng qua mưa tên.
Kỵ binh đều mặc giáp trụ, có thể đỡ tên, dù có trúng tên cũng không phải chỗ hiểm yếu, nhưng hơn một trăm chiến mã ập vào tấn công từ sườn, không có gì che chắn, đều phơi mình dưới nỏ địch.
"Xạ nhân tiên xạ mã, cầm tặc tiên cầm vương", chiến thuật cao thâm nhất nói trắng ra cũng chỉ là một vài đạo lý rất đơn giản.
Bên này lợi dụng bộ tốt đối kháng chính diện, dùng kỵ binh tấn công sườn quân khấu để đạt được mục đích đả kích áp đảo; quân khấu cũng tương tự, muốn lợi dụng ưu thế phối hợp của cung nỏ trên thuyền để ngăn cản kỵ binh tấn công vào sườn trận thế quân khấu trên bờ sông, mà chủ yếu là thông qua việc bắn chết chiến mã để khiến đội hình kỵ binh tan rã, không hình thành được đòn tấn công sườn có lực.
Kỵ doanh do Chu Phổ dẫn dắt có thể đánh trận cứng, quân khấu trên bờ sông giao sườn cho thuyền địch phía sau che chắn, một khi bị kỵ binh không sợ tên đá tiếp cận từ bên sườn, trận hình liền lập tức bị đánh tan tác như thổi lá khô. Lưu Chấn Chi từ dưới bờ dẫn giáp tốt cùng phát lực, ép hơn hai trăm quân khấu xuống sông, đuổi chúng xuống nước.
Chiến quả cũng chỉ có thế, quân khấu có thuyền hỗ trợ, hơn nữa thấy quân khấu trên bờ bị đuổi xuống sông, thuyền khấu nhanh chóng áp sát bờ, dùng lối bắn chụm ở cự ly gần để che chắn cho quân khấu rơi xuống nước. Bên này kỵ binh và vũ tốt đều không thể chiếm giữ bờ sông trong thời gian dài để bắn giết quân khấu dưới nước, thậm chí sau khi đánh tan quân khấu trên bờ còn phải nhanh chóng rời khỏi sự tiếp xúc, tránh thương vong không đáng có.
Trận đầu tuy thắng, thương vong cũng ít, nhưng chiến mã tấn công sườn tổn thất rất lớn, hơn một trăm con ngựa ra trận hiếm có con nào không trúng tên, ngay tại chỗ đã có ba bốn mươi con thấy không xong rồi.
Lâm Phược từ chiến trường Yến Nam cuối cùng chỉ mang về được tám trăm con tuấn mã ngoài biên ải, rất hiếm khi được bổ sung thêm, thậm chí có thể nói ngựa quý hơn người, chết một con là bớt một con.
Kỵ doanh dùng như thế, tổn thất chiến mã nghiêm trọng như thế, Lâm Phược đứng trên tháp canh nhìn mà cũng đau lòng, nhưng không còn cách nào khác. Trận đầu liên quan đến sĩ khí, nếu không giải quyết gọn gàng, kéo dài đến tối vẫn chưa xong, trái lại sẽ khiến quân khấu nảy sinh dũng khí tiến sâu vào bụng dạ Sùng Châu, sẽ mang lại rủi ro lớn hơn.
Chiến tranh xưa nay đều tiêu hao tài nguyên, Cát Tư Ngu người không rành binh sự này cũng thấy đau lòng vì sự tổn thất chiến mã, kỵ doanh chỉ có tám trăm con chiến mã, e rằng trận chiến này kết thúc, chẳng còn lại được bao nhiêu ngựa nữa.
Dù sao cũng đã thắng, kỵ binh trong lúc chiến đấu lấy dây thừng thắt cổ hơn mười thi thể quân khấu kéo xuống bờ sông, chém đầu treo lên cột cờ trước tháp canh để thị chúng dương oai, khiến quân dân trong ngoài tháp canh nhìn thấy đều vô cùng phấn chấn.
Lâm Phược cùng Tào Tử Ngang xuống tháp canh thăm hỏi binh sĩ bị thương, lúc này không rảnh bận tâm xót ngựa nữa: chiến tranh vốn là thế, sau trận chiến lần này, dù có tiêu hao hết chiến mã cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Giang Đông Tả Quân vừa mới cắm rễ ở Sùng Châu, hầu như không có tích lũy gì, không chịu nổi sự tiêu hao lớn, đây cũng là lý do chính mà Lâm Phược không muốn đánh đại hội chiến với Đông Hải khấu ở Sùng Châu.
"Đuổi Đông Hải khấu ra ngoài biển, có phải có thể nuôi trước một đội chiến mã trong bãi chăn thả không?" Tào Tử Ngang khẽ hỏi.
"Cũng được." Lâm Phược gật đầu.
Cho dù có Tống Tiểu Ba phối hợp, Lâm Phược cũng không thể công khai quy mô lớn việc tự khai khẩn vùng đất thuộc phạm vi bãi chăn thả Hạc Thành, nhưng dùng lưu tù chăn nuôi la ngựa gia súc trong phạm vi bãi chăn thả Hạc Thành, lại là kế sách khả thi, hành động cũng không quá lộ liễu.
Lâm Phược trong lòng rất rõ ràng, hắn không có quá nhiều tài nguyên để nuôi kỵ binh. Trong kế hoạch của hắn, có lẽ dùng kỵ binh đánh vòng qua sườn hoặc biên chế vào đội dự bị sử dụng, nhưng bộ tốt vẫn luôn là lực lượng quyết định trên chiến trường chính diện.
Tào Tử Ngang, Chu Phổ, Ngô Tề, thậm chí là Phó Thanh Hà, Tần Thừa Tổ và những người khác đều ưa chuộng kỵ binh, Lâm Phược cũng cân nhắc đến việc Giang Đông Tả Quân cho dù không lấy kỵ binh làm chủ lực, thì với vai trò cơ động sườn cũng như trinh sát, truyền tin, cũng cần một bộ phận kỵ binh.
Phía Giang Môn sẽ lấy việc chăn nuôi la ngựa bình thường, bò cày làm chủ đạo, dù sao cũng phải tận dụng tối đa địa lực của Sùng Châu để tiến hành tích trữ tài nguyên, súc lực là một chỉ tiêu cực kỳ quan trọng. Tuy nhiên nếu điều kiện cho phép, quả thực có thể ở Giang Môn nhập giống ngựa tốt về, nuôi trước một đội chiến mã.
Đối với chiến mã, bắt đầu từ ngựa con, nuôi dưỡng ở bãi chăn thả hai năm sau đó biên chế vào kỵ doanh phục dịch thì tốt hơn.
Đại Việt triều mất nguồn ngựa, chẳng phải nói vùng Trung Nguyên không có giống ngựa tốt, mà vì khu vực Trung Nguyên đều là ruộng tốt, đâu còn những bãi cỏ lớn để chăn thả đàn ngựa? Cũng không phải nói chế độ mã chính, biên chế mã hộ dùng đậu liệu nuôi nhốt chiến mã là hoàn toàn không được, chỉ là chi phí nuôi nhốt ngựa quá cao, một ngàn con ngựa đã tiêu tốn tài phú của một huyện thượng đẳng, đã không phải là thứ triều đình có thể gánh vác.
"Quân khấu dường như không có ý định rút lui," Chu Phổ giẫm ủng da bước tới, đối với chiến quả vừa rồi cũng không mấy hài lòng. Hắn hiểu rõ Giang Đông Tả Quân lúc này không thể liều mạng tiêu hao, dù sao căn cơ còn quá nông, ngoại trừ ngoại địch, những chính địch như Nhạc Lãnh Thu cũng đang nhìn chằm chằm vào Giang Đông Tả Quân, chỉ đợi lực lượng của Giang Đông Tả Quân bị suy yếu trong các trận chiến quy mô lớn. Chu Phổ nắm tay chỉ về phía lòng sông đằng xa: "Trước khi trời tối, thuyền khấu không rút, rất có thể còn tiếp tục tăng cường đối đầu. Hiện tại chúng ta vẫn chưa đủ lực phong tỏa bờ Bắc, một khi bộ tốt chủ lực của ta bị kìm chân ở gần tháp canh bờ Nam, quân khấu dùng chiến thuyền cắt đứt lòng sông, bộ binh lại có thể dọc theo bờ Bắc tiến về phía Tây..."
"Quân khấu muốn làm được bước này, bắt buộc phải sở hữu ưu thế tuyệt đối về binh lực so với chúng ta mới được..." Lưu Chấn Chi cũng không sợ hãi, bày tỏ kiến giải của mình.
"Rạng sáng nay, Đông Hải khấu dùng hai ngàn quân khấu đột kích quân trại Hạc Thành, lại chia nhiều đường tấn công các đồn canh ở phía Bắc — ta thấy Đông Hải khấu lúc đầu cũng không ngờ quân trại Hạc Thành lại dễ dàng chiếm được như vậy, nên mới áp dụng sách lược phân binh du kích, nhằm đạt được mục đích vừa tạo thanh thế, vừa làm mệt mỏi quân ta, thực tế căn bản không có ý định hội chiến với quân ta," Tào Tử Ngang nói, "Nhưng đã đoạt được quân trại Hạc Thành, đặc biệt là Đông Hải khấu còn muốn làm lớn thanh thế ở tuyến Bắc, đem binh lực tập trung về phía quân trại Hạc Thành cũng là chuyện đương nhiên, sẽ không chỉ có hai ngàn quân khấu tập kết ở đây đâu. Nếu so về binh lực, chúng ta thật sự không thể nào chiếm ưu thế..."
"Phải vậy, không thể đánh cho quân khấu đau điếng, chúng sẽ luôn tìm cách thử tiến về phía Tây." Lâm Phược thở dài. Trước khi gây hấn, Đông Hải khấu tập kết hơn vạn binh lực ở tuyến Bắc, ở quần đảo Thặng Tứ. Xa Phi Hùng muốn để Quyền Thứ Khanh đem quân phản công đảo Xương Quốc, thì bắt buộc phải tiếp tục dời trọng tâm binh lực tuyến Bắc về phía Bắc, mới có thể xóa bỏ sự đề phòng của Quyền Thứ Khanh khiến hắn mắc câu, áp lực mà Sùng Châu phải đối mặt sẽ ngày càng lớn. Trận vừa rồi, mới chỉ trảm sát năm sáu mươi quân khấu, căn bản không thể khiến vị tướng lĩnh đang chủ trì trong bóng tối của Xa gia đau lòng nửa phần.
"Có nên điều một bộ phận chiến thuyền tới không?" Tào Tử Ngang hỏi.
"..." Lâm Phược lắc đầu, nói, "Tĩnh Hải Thủy Doanh bắt buộc phải tập trung sử dụng, khiến quân khấu cảm thấy áp lực bị cắt đứt đường lui, hơn nữa nơi này không phải chiến trường tốt để tiến hành thủy chiến. Chỉ đơn thuần phong tỏa lòng sông thì không bằng lúc này đánh chìm vài con thuyền ở lòng sông là xong chuyện, nhưng vẫn không thể giải quyết được nguy cơ quân khấu sẽ tiến về phía Tây trong tình trạng chiếm ưu thế về binh lực. Phải đánh chúng thật đau một trận, tiêu diệt hiệu quả từ một ngàn đến hai ngàn người, chúng sẽ ngoan ngoãn rúc trong quân trại Hạc Thành không dám ra, sau đó lại dùng Tĩnh Hải Thủy Doanh xuất hải, phong tỏa tuyến hàng hải giữa Hạc Thành và quần đảo Thặng Tứ, là có thể ép quân khấu rút khỏi quân trại Hạc Thành, tiêu trừ chiến họa vào vô hình."
"Vậy chờ Chu Đồng tới rồi bàn bạc cho kỹ, hắn nhiều trò quỷ lắm." Chu Phổ nói. Quân khấu mà họ đang đối mặt không phải đám ô hợp, trong tình huống chúng có ưu thế chiến thuyền, muốn dùng thủ đoạn bình thường để tiêu diệt một hai ngàn quân khấu, bên này cũng phải trả cái giá khá lớn. Một khi cái giá quá cao, lực lượng Giang Đông Tả Quân bị suy yếu, không những không ngăn chặn được quân khấu, mà ngược lại còn dụ dỗ quân khấu tiến về phía Tây với quy mô lớn hơn.
Lâm Phược bước lên bờ sông, nhìn dòng nước lấp lánh chảy mãi về Đông. Địa thế Sùng Châu tuy thấp, nhưng Vận Diêm hà lại là dòng sông phía Tây dẫn nước từ Hồng Trạch Phố, hồ Cao Bưu đổ vào sông Hoài, rồi chảy về Đông đổ ra biển. Hắn lại quan sát kỹ thuyền địch đằng xa một hồi lâu, đột nhiên quay người đi về phía Cát Tư Ngu, hỏi ông ta: "Nhân lực tất cả đều cho phép ông điều động, dùng đất đá phong tỏa hoàn toàn lòng sông, nhanh nhất ông cần bao nhiêu thời gian?"
"Việc đó không khó," Cát Tư Ngu nói, ông ta ngồi xổm xuống, nhặt một cành cây tính toán trên nền đất bùn, "Nếu có thể chuẩn bị trước, chỉ là phong tỏa lòng sông thôi, một canh giờ là đủ."
Vận Diêm hà chỉ rộng trăm bước, thu đã sang sâu, nước từ thượng nguồn bắt đầu giảm, thủy thế không lớn, phong tỏa lòng sông không khó. Cát Tư Ngu thời gian này vẫn luôn chuẩn bị cho công tác nạo vét Vận Diêm hà, các loại số liệu đều nắm chắc trong lòng.
"Vậy thì đánh bỏ mẹ nó ở đây đi," Lâm Phược buông một câu chửi thề đầy hung hăng, kiên quyết hạ quyết tâm, "Tử Ngang, huynh cùng Tư Ngu đi Cửu Hoa, một đêm thời gian đủ để làm tốt công tác chuẩn bị phong tỏa lòng sông. Cửu Hoa cách đây trăm dặm, tai mắt quân khấu không thâm nhập được xa như vậy, ta đích thân ở đây tọa trấn."
"Không vội trong một hai ngày..." Tào Tử Ngang nói. Huynh ấy theo Lâm Phược tới đây, vốn dĩ đã lên kế hoạch là mình ở lại chủ trì đại cục, để Lâm Phược về nhà ngày mai còn bái đường thành thân, không vì chiến sự mà lỡ mất hôn kỳ. Lúc này Lâm Phược sai huynh ấy đi Cửu Hoa, còn mình ở lại đích thân tọa trấn, lại trái với ý định ban đầu khi huynh ấy đi theo tới đây.
"Là họ sốt sắng đấy chứ, chỉ cần đêm nay trăng sao đủ chiếu sáng, quân khấu ắt sẽ tăng cường đối đầu," Lâm Phược chỉ vào những con thuyền địch đang điều chỉnh bố trí đằng xa, nói, "Huynh nhìn chúng xem, rõ ràng là đang tổng kết bài học trận liệt trên bờ sông vừa rồi bị kỵ binh ta phá vỡ ở sườn. Dùng mấy con thuyền đáy bằng kết nối lại với nhau áp sát bờ, dùng ván cầu nối liền với bờ sông, tạo thành nền tảng dễ ra vào. Chỉ cần số quân khấu lên bờ không đông, có thể nhanh chóng rút về thuyền, phòng tránh sườn bị đột phá mạnh. Nếu quân khấu lên bờ đông đảo, những nền tảng này cũng có thể xây dựng thành trận địa bên sườn hiệu quả, ngăn kỵ bộ binh ta tấn công từ sườn..."
"Đối phương đúng là một nhân vật khá biết binh sự..." Tào Tử Ngang khẽ than. Phần lớn thuyền khấu không hề kết nối lại với nhau, di chuyển trên lòng sông, họ cũng không tiện dùng lửa tấn công mạnh.
"Xa gia cùng Lý Trác giao chiến ác liệt ở Đông Mân suốt mười năm, lão binh tinh nhuệ đông đảo, tướng lĩnh xuất sắc càng không phải ít. Không có chút vốn liếng này, Xa gia muốn mưu đồ thiên hạ, e là sẽ bị thiên hạ cười rụng răng," Lâm Phược nói, "Đây cũng là căn bản việc Xa Phi Hùng dám phân binh dụ địch."