Câu chuyện này, tôi đã đọc được từ một tạp chí nước ngoài từ rất nhiều năm về trước. Mỗi khi giảng dạy về văn học nghệ thuật ở các nơi, tôi đều thường xuyên nhắc đến nó.
Một ngôi làng hẻo lánh đột nhiên có tàu hỏa chạy qua, dân làng hiếu kỳ nhìn từng chuyến tàu lao vút đi. Có một đứa trẻ vô cùng nhiệt tình, mỗi ngày khi tàu đến đều đứng ở nơi cao vẫy tay chào các hành khách trên tàu, đáng tiếc là chẳng có hành khách nào chú ý đến em cả. Vẫy tay vài ngày, cuối cùng em tràn đầy hoài nghi: Phải chăng làng chúng ta quá xấu xí? Hay là trông mình khó coi quá? Hoặc là cử chỉ của mình sai rồi? Đứng ở vị trí không đúng?
Đứa trẻ ngây thơ ủ rũ, buồn bã, thậm chí vì thế mà sinh bệnh. Ngã bệnh rồi vẫn cố gượng dậy tiếp tục vẫy tay, điều này khiến cha mẹ em vô cùng lo lắng.
Cha của em là một người nông dân chất phác, quyết định đến thị trấn xa xôi để hỏi thuốc chạy chữa. Hỏi liền mấy bệnh viện, tất cả bác sĩ đều lắc đầu ngán ngẩm. Người nông dân này ngủ trọ lại trong một nhà nghỉ nhỏ, những tiếng thở dài thườn thượt của ông đã đánh thức một vị khách cùng phòng. Người nông dân kể lại nguyên nhân căn bệnh của con mình cho vị khách nọ, vị khách này cười khà khà rồi lại lăn ra ngủ tiếp.
Bóng dáng của vị khách lạ mặt ấy cứ lay động mãi trong lòng tôi suốt mấy năm qua, tôi nghĩ, nhà văn nên là người như ông ấy. Có thể bị nỗi đau khổ của người khác làm cho bừng tỉnh, sau khi tỉnh giấc cũng không đưa ra những lời an ủi rẻ tiền, mà lại có thể cười khà khà rồi an nhiên ngủ tiếp. Ngủ rồi lại không quên trách nhiệm, ngày hôm sau bắt chuyến tàu đầu tiên để đi hành động. Ông không đến trước mặt đứa trẻ để giảng giải quá nhiều đạo lý, mà chỉ đại diện cho tất cả hành khách, hết mình vẫy tay, trả lại hơi ấm nhân tính cho một gia đình.
Việc vẫy tay của đứa trẻ vốn là trò chơi, việc vẫy tay của vị khách chính là tham gia vào trò chơi ấy. Tôi nói, dùng trò chơi để chữa lành bệnh tâm lý, đây chính là sứ mệnh nghề nghiệp của văn học nghệ thuật chúng ta.