Tiền luận 1: Bậc thềm cuối cùng. Văn hóa có rất nhiều bậc thềm, mỗi một bậc đều an bài những hạng mục khác nhau. Vậy thì, bậc cuối cùng là gì?
Dĩ nhiên, bậc cuối cùng không phải là danh hiệu trường đại học danh tiếng, không phải bằng tiến sĩ, không phải giáo sư, không phải học phái, không phải giải thưởng lớn, không phải quốc túy, không phải thơ Đường, không phải bảo tàng Louvre, cũng không phải Hollywood...
Có rất nhiều, rất nhiều điều "không phải". Thế nhưng, mỗi một hạng mục trong số đó đều có tư cách tìm thấy bậc thềm văn hóa của riêng mình, phủi áo chỉnh mũ, tự thành khí tượng. Chúng rất có khả năng tự xem mình là mục tiêu cuối cùng, là cấp độ cao nhất, nhưng trên thực tế thì không phải vậy. Hơn nữa, giữa chúng cũng không thừa nhận lẫn nhau.
Các học giả trên khắp thế giới thường hay so sánh nặng nhẹ, nói phải trái giữa bao nhiêu hạng mục văn hóa như vậy. Ý kiến luôn ồn ào náo nhiệt, cho đến khi nghe thấy một loại âm thanh, tình hình mới xảy ra một chút thay đổi.
Âm thanh đó nói rằng, thành quả cuối cùng của văn hóa chính là nhân cách (personality).
Ví dụ, thành quả cuối cùng của văn hóa Trung Hoa chính là nhân cách tập thể của người Trung Quốc. Phục hưng văn hóa Trung Hoa, cũng chính là tìm kiếm và tối ưu hóa nhân cách tập thể của người Trung Quốc.
Điều này cũng có thể được xem là bậc thềm cuối cùng của văn hóa.
Người đầu tiên dùng học lý hiện đại để chỉ ra bậc thềm này là nhà tâm lý học người Thụy Sĩ Carl Gustav Jung (1875—1961). Ông từng theo đuổi những nghiên cứu liên quan đến "vô thức" và "tiềm thức" của Freud, nhưng lại thoát khỏi những hạn chế trong đó, cho rằng chỉ có "vô thức tập thể" tức nhân cách tập thể mới mang ý nghĩa phổ quát. Đối với điều này, giới học thuật từng có một ví dụ so sánh như sau: Freud đã tìm ra những rạn san hô dưới những con sóng đại dương, còn Jung, thì tìm ra tầng đáy biển dưới những rạn san hô ấy.