Cuối cùng thì đến tối tôi cũng có thì giờ nghe đĩa CD Piramida. Thoạt tiên, tôi định vừa nghe vừa nhấp một ly Brandy để dằn xuống cái cảm xúc luôn dâng lên sau mỗi lần thăm mẹ. Nhưng đột nhiên tôi có nhu cầu thử thách chính mình, liệu có thể nói Không với rượu một lần cho vui. Vậy là tôi lôi chai Brandy trong tủ ra, đặt lên bàn xô pha, nhìn nó và nói: “Không!”… Chai cạn khô. May quá, trong tủ lạnh còn hai lon bia.
Efterklang gây cho tôi một tâm trạng khó tả. Tự tôi có lẽ chẳng bao giờ có ý định nghe thứ nhạc này. Đôi khi người ta đợi mấy phút liền xem có gì xảy ra không, nhưng bài đó đã chấm dứt. Tôi khoái nghe Bruce Springsteen hơn, hoặc Neil Young, The Smiths, The Cure, Joy Division, Nick Cave, Tom Waits và những thứ tương tự. Thứ nhất đó là cội nguồn âm nhạc của tôi, thứ hai mấy gã đó cũng là mẫu người gần gần giống tôi, với sự khác biệt là họ biết sáng tác và hát về những hy vọng không được đáp ứng cùng những thất bại thường nhật, còn tôi thì chỉ nghe và thực thi chúng.
Efterklang nghe khác hẳn. Tôi phải vào Google tìm thông tin, và quả nhiên nghi vấn của tôi được xác nhận. Ban nhạc này từ Đan Mạch, lấy nền tảng là sự thần bí, hiu quạnh và cô đơn. Đĩa Piramida được thu âm trong các cơ sở nhà máy bỏ hoang ở một vùng mỏ Liên Xô ngày xưa, cái xứ ấy tên là Piramida trên đảo Spitsbergen, nghĩa là tận cùng thế giới rồi cứ thế đi thẳng tiếp. Bó tay với người nào đẻ ra ý tưởng đó.
Nhưng cái thực sự kích động tôi là: Cớ gì mà một thằng cu mười bốn tuổi lại đi nghe những thứ buồn nẫu ruột như vậy, lại còn coi đó là thứ nhạc yêu thích nhất? Thắc mắc đó dẫn tôi thẳng đến ý nghĩ, Manuel có thể là một thằng bé cực kỳ bất hạnh và cô đơn mà không ai biết, nó đau khổ vô biên vì không có bố, còn mẹ nó thì bỏ lại nó để đi châu Phi. Đồng thời tôi nhận ra tâm trạng mình không tốt khi nghĩ những chuyện đó, ở hoàn cảnh ấy thì hai lon bia đã cạn chẳng thể hỗ trợ tinh thần được.
Bỗng dưng tôi cháy bỏng khao khát phụ nữ, đơn giản chỉ để tôi ngồi sát bên và tin cậy mở lòng, hay tin cậy im lặng, nhưng tôi không nghĩ ra phụ nữ cụ thể nào ngoài một nữ bác sĩ chữa răng, và những phụ nữ không cụ thể thì quả là không thích hợp với tối muộn thứ Bảy ở tuổi tác và thể trạng của tôi.
Thế là tôi chuyển sang chế độ cứu nạn và gọi điện cho các bạn thân.
“Alô Josi, khỏe không… Đang mặc đồ ngủ? À, hiểu rồi…”
“A lô Arik, nếu cậu mở nghe ngay hộp thoại và hôm nay còn vui vẻ thì gọi lại nhé”.
‘Alô Franticek, cậu đang làm gì thế? À, hiểu rồi, vậy tớ không quấy thêm nữa”.
“A lô Horst, đang ở đâu thế? Phố Huetteldorf… Quán Rebus? Rõ rồi”. Quán bar Rebus ở Penzing tuy là một xó thực sự hạ cấp, nhưng vẫn ít thê lương và cô đơn hơn Piramida ở Spitsbergen, tôi nghĩ bụng. “Okay, đứng yên đó, nửa tiếng nữa tớ có mặt”, tôi nói.
Có nhiều bạn là rất quan trọng, để ít nhất có thể tin cậy vào một người trong số đó.