Về đến nhà, chúng tôi chuyển ngay sang chế độ văn phòng và sắp xếp mọi thứ cho ấm cúng. Xét về độ vất vả thì đến trưa thứ Hai đã đủ cho cả tuần. Nhưng nhiều tin vui đến ngỡ ngàng khiến tôi tạm quên đi mấy tiếng liền ý nghĩa của công việc mấy năm vừa qua, nghĩa là quên đi sự vô nghĩa của công việc đó.
Ví dụ mục Tạp chí truyền thanh trên kênh Ö1 đưa một bài chi tiết về vụ Machmut, với lời dẫn đề Như tờ Neuzeit đưa tin độc quyền trong số hôm nay… Truyền hình cũng vớ lấy chuyện này, và đưa ảnh đội bóng rổ đã đăng trên báo, với Machmut, rồi cả Manuel, thế là thằng cu được phép phát hiện ra chính mình trên màn ảnh nhỏ. Với nhiều bạn trai ở thế hệ nó, được ống kính máy quay bắt vào hình là đỉnh cao chói lọi trong đời, vì ai lên truyền hình là người thành đạt. Vấn đề chỉ là sẽ làm gì với phần đời còn lại khi đã đạt được mục đích. Nhưng về mặt này thì tôi không cần lo cho Manuel, thằng bé đâu phải sản phẩm của thời buổi này, nó ăn bánh mì bơ với hành lá, nghe nhạc của Efterklang và Brasstronaut - cũng là một đám mơ mộng, nhưng ở Canada, ở đây chẳng ma nào biết.
Để nối tiếp các tin vui: hộp thư điện tử của tôi đầy ứ ự những email của độc giả được Neuzeit chuyển tiếp, trong đó có nhiều sinh viên, họ phẫn nộ vì dự định trục xuất một gia đình về Caucasus sau sáu năm xét thủ tục tị nạn và lên tiếng ủng hộ những người đó được ở lại. Manuel được giao phụ trách thư từ internet và hoàn thành nhiệm vụ vô cùng xuất sắc. Nó xúc động kể về các diễn đàn được lập riêng cho chủ đề này đã thu thập chữ ký cho Machmut, ví dụ như trang mạng của Hiệp hội bóng rổ thanh thiếu niên mà đích thân vị chủ tịch để lại mấy lời đồng cảm.
Cuối cùng cả Clara Nemez cũng xác nhận qua điện thoại rằng bài phóng sự thành công rực rỡ, gây nhiều dư luận, và chắc chắn Bộ nội vụ không thể không đưa ra ý kiến. Đáp lại, tôi kể cho bà về chuyến đi lấy tin của chúng tôi, về hai ông bà mục sư tận tụy cùng ý tưởng của họ nhằm cứu gia đình Payev. Không chỉ nhận được lời khen, tôi còn được cấp cho bốn trang trống để viết trong bốn tiếng nữa, tức là mỗi tiếng một trang. Nói cho gọn là không tài nào làm nổi. Thứ nhất, tôi đã mất thói quen, và thứ hai, trong đầu tôi không thể phát triển được cái gọi là cấu trúc tư duy mạch lạc. Thêm nữa, tôi cần tối thiểu một lon bia, ngay lập tức, may mà việc đó quá đơn giản vì tôi có lợi thế sân nhà. Duy chỉ Manuel không nhất thiết phải nhìn thấy.
Clara Nemez nhận ra tình thế khó xử của tôi qua giọng tôi, bà đề nghị nhận nội dung chính trị trong vụ này - tất nhiên rất đúng ý tôi, vì việc này bắt buộc tôi phải vất vả gọi điện tìm thông tin nơi các cơ quan chức trách, và tôi ghét cả ba thứ: lùng tin, điện thoại và nhất là cơ quan chức trách.
“Cháu cũng có thể viết gì đó”, Manuel nói sau khi chứng kiến sát sườn tình trạng của tôi, và tôi ước gì được ôm nó vào lòng hay nhận làm con nuôi chỉ vì câu nói đó cùng ánh mắt đi kèm. “Cháu có thể viết về Machi chẳng hạn, về cách chơi bóng của nó ở đội Torpedo 15, về những bàn thắng quái dị mà nó đã ghi, và tầm quan trọng của nó trong đội, nhất là trong trận chung kết với Union CS để giành giải Vô địch mùa thu”.
“Ý tưởng tuyệt vời”, tôi nói, và nói hoàn toàn nghiêm túc. Khi có gì đó lay động tâm can con người thì đấy chính là những câu chuyện tương tự, nghĩa là không phải cuộc tàn sát hải cẩu kinh hoàng ở đầu xa vời, mà là con hải cẩu Bobby mới sinh còn nhăn nhúm, vừa thoát khỏi tay lũ đồ tể và nằm côi cút trên một tảng băng. Cũng như thế, cái làm ta xúc động không phải cảnh thê lương toàn cầu của dòng người tị nạn khổng lồ, của những trại tị nạn chặt ních cùng những vụ trục xuất hàng loạt hỗn độn. Mà để chạm vào trái tim con người và trong trường hợp lý tưởng thúc giục họ hành động, cần có một thằng bé Machi với cặp tai vểnh có năng khiếu ghi bàn như thánh sống và sốt ruột đợi trận đấu quan trọng sắp tới. Liệu nó có được phép thi đấu, hay bị đẩy xuống địa ngục dù không tội tình gì? Câu hỏi ấy sẽ làm xáo động tâm trí, thậm chí có thể bắt các chính trị gia động thủ.
Thực ra tôi chỉ còn bài tường thuật không khí nơi ẩn náu, cuộc phỏng vấn gia đình mục sư mà tất nhiên phải giữ kín danh tính họ, và khởi nguồn pháp lý, nghĩa là việc thiếu thông ngôn cũng như khả năng về lý thuyết có thể tái thẩm thủ tục xét đơn tị nạn, trong đó tôi không muốn giấu chi tiết cần tìm gấp một luật sư giàu kinh nghiệm song phải kiên nhẫn khi đợi thanh toán. Hy vọng một luật sư như thế cảm thấy bài báo ám chỉ mình.
Để nói cho gọn: hai chúng tôi hoàn tất chương trình bốn tiếng một cách mỹ mãn. Lần này tôi thậm chí còn hơi tự hào về thành tích của mình, vì trong khi làm việc tôi đã tiêu diệt vài lon, bình thường ra đã uống là tôi không làm được gì mang tính sáng tạo.
Phải công nhận chính Manuel đã cung cấp bài hay nhất, chúng tôi đặt tít là Machi, bọn tớ cần cậu. Câu chữ đơn giản, hiền lành như một bài tập làm văn ở trường, và dễ nhận ra người viết nỗ lực xếp đúng thứ tự chặt chẽ chủ ngữ, vị ngữ, tân ngữ. Nhưng câu nào câu nấy đều tràn ngập tình cảm nồng nàn, đó là một nghệ thuật không được dạy ở trường báo chí hay lớp bồi dưỡng văn - rót cảm xúc được ghép lại từ các chữ cái vào bồn tắm rồi đặt người đọc vào chính giữa bồn.
Cả Clara Nemez cũng rất ấn tượng và cho rằng lời bày tỏ tình yêu của một cậu bé mười bốn tuổi đối với tinh thần đoàn kết gắn bó trong một đội bóng rổ keo sơn cũng mạnh mẽ và có sức thuyết phục ngang với quyết định cho phép tị nạn đã có hiệu lực thi hành.