Alice gọi điện cho tôi hồi đầu hè, ngỏ ý tiếc rằng chúng tôi mất hẳn liên lạc. Cô có rất nhiều chuyện mới, và có lẽ chúng tôi nên gặp nhau một bữa. Thực ra tôi không hề tính đến khả năng Alice xuất hiện. Tanya, Kathi hay Brigitte thì có, cũng có thể cả Corinna, thậm chí Sonya, chứ Alice thì không. Tôi cũng chẳng bao giờ tin Alice ở kiếp này còn nuối tiếc vì đã cắt đứt liên lạc với tôi sau cú hạ màn của cô hồi đó. Nhưng đúng là người ta chẳng bao giờ học hết chữ ngờ, nhất là với phụ nữ, và trong lĩnh vực này có thể nói tôi là một thiên tài bẩm sinh.
“Ờ, dĩ nhiên, gặp nhau được thôi. Ở đâu?” tôi hỏi.
“Tốt nhất là ở nhà em” cô nói.
Tốt nhất là ở nhà em. Mấy lời này làm tôi khá choáng. Đàn ông nào nghe xong câu ấy mà tránh nghĩ theo một hướng nhất định, nhất là đúng dịp đầu hè, thêm nữa lại đang son rỗi, thì tôi xin chắp tay vái ba vái. Thằng tôi thì không tránh được. Còn ba hôm nữa đến hẹn, để đỡ sốt ruột tôi lục mấy hình cũ của Alice ra, chụp vào một cuối tuần bên nhau ở Hamburg. Tôi hy vọng cô không tăng quá nửa cân mỗi năm. Tăng bảy cân rưỡi thì duyệt được.
Nói cho gọn, hai chúng tôi chỉ bên nhau đúng cuối tuần duy nhất đó ở Hamburg mà thôi, vì ngày ấy tôi còn kết hôn với Gudrun, ở thời điểm đó Gudrun đang mang thai Florentina vào tháng thứ bảy thì phải. Và khốn nạn thân tôi, trên chuyến bay từ Hamburg về Alice đã biết được điều đó, vì cứ khi nào sợ là có gì tôi đem ra kể tuồn tuột. Mà tôi thì sợ bay kinh khủng. Tôi không dám trách ai lúc này đang chửi tôi là đồ khốn nạn, hồi đó, thậm chí cả bây giờ, nhưng thực sự là có ở trong cuộc mới biết là bên ngoài nhìn vào thường đánh giá sai, dù là ai cũng cho rằng mình nghĩ đúng. Thôi, quay lại vụ tái ngộ Alice.
Thực ra mới dợm chân lên ngưỡng cửa vài giây là tôi biết mình đã tốn công cạo râu. Giờ thì tôi chẳng cần kể lể dài dòng, đại loại sau mười lăm năm có người vẫn đẹp ngây ngất ra sao, và xiết bao tuyệt vời khi người ta đi thẳng băng con đường đã chọn, nhưng trong trường hợp Alice thì tiếc thay điều đó hoàn toàn không còn ý nghĩa gì với tôi nữa, vì tôi chẳng còn ý nghĩa gì với cô nữa. Cô đã tốt nghiệp đại học y khoa và làm việc ở một tổ chức giông giống như Bác sĩ không biên giới, tuy nhiên vẫn chịu một giới hạn, vì cô chỉ làm cho các dự án ở châu Phi. Và Alice đang chuẩn bị đi ngay Somalia nửa năm để tháng Chín tới sẽ xây dựng một cơ sở mới. Nhưng tôi chưa hiểu vì lý do gì cô phải cấp tốc kể chuyện đó với tôi, cái thằng mà cô tống ra cửa sau một cú tình tang cuối tuần trước đây mười lăm năm?
“Thế nào, Geri, dạo này làm gì?” cô hỏi.
Đó là một cú hạ nhục đúp. Geri có nghĩa là trong mắt cô gã Gerold vẫn chưa đủ chín chắn. Và dạo này làm gì nghe cứ như cô không tin tôi có khả năng gì hơn là chỉ làm gì đó vớ vẩn, làm gì đó lông bông, làm gì đó được chăng hay chớ. Chẳng lẽ trông mặt mà bắt được hình dong tôi?
“Anh vẫn là phóng viên, nhưng không viết cho tờ Rundschau nữa, mà ở một tờ, hừm, một tờ báo nhỏ, báo miễn phí, chắc em không biết đâu. Anh phụ trách mục Xã Hội”.
“Xã Hội? Tuyệt quá”, cô nói.
“Ừ, tuyệt”.
“Tòa soạn ở đâu?” cô hỏi.
“Ngõ Neustift”.
“Và ở đó anh có phòng riêng chứ?”
Tôi thấy cuộc đời mình cũng không có gì lừng lẫy, nhưng chắc chắn phải có câu hỏi nào đó thích hợp hơn với chủ đề Mười lăm năm Gerold Plassek chứ, tôi nghĩ.
“Có, anh có một văn phòng nhỏ”. Gọi là “văn phòng” thì đúng là bốc phét một tấc đến giời, chỉ có “nhỏ” là chính xác.
“Hay quá”, cô nói. Rồi cô vòng vo một lúc. Để rồi rốt cục kể cho tôi nghe về đứa con tuyệt vời mà cô một mình chăm bẵm. Con trai. Lớn rồi. Mười bốn tuổi. Một học sinh điển hình. Học trường chuyên. Nó có nhiều, nhiều, nhiều, đúng hơn là vô số bạn bè, vì vậy mà rất gắn bó, gắn bó đến mức không dứt ra được. Hoàn toàn không thể tính đến chuyện đưa nó qua Somalia nửa năm. Nó phải ở lại Vienna. Ở nhà em gái cô là Julia, được chăm sóc khá đầy đủ, trừ…
“Em có con trai mười bốn tuổi?” tôi hỏi.
“Vâng, chính xác”.
“Con gái anh mười lăm”.
“Vâng, em biết, em biết tính nhẩm mà”, cô nói, đúng hơn là gầm gừ, như Leslie, con mèo Xiêm của vợ tôi ngày xưa khi có ai bước lại quá gần.
Nghĩa là thằng bé nhà cô được chăm sóc khá đầy đủ, cô nói, giọng lúc này ngọt ngào, khá cải lương, trừ các buổi chiều, từ lúc học xong đến khi Julia rảnh. Vì em gái cô là giáo viên dạy khiêu vũ hoặc thể dục nhịp điệu, hoặc cả hai, và buổi chiều có giờ thể dục theo nhạc tại gia. Thú vị thay, Alice nghĩ ngay đến tôi, cụ thể là nghĩ đến tôi và văn phòng bé tí của tôi.
“Manuel có thể làm bài tập về nhà ở đó”, cô nói.
Manuel? Không, không được đâu. Không thể. Sếp không cho phép đâu. Giả sử, nếu ông ấy định cho phép thì tôi sẽ không cho phép ông ấy cho phép. Tôi và một thằng cu mười bốn tuổi tên Manuel mà tôi không quen và cũng chẳng định làm quen, cạnh nhau trong góc buồng chật chội tối om, hoàn toàn không thể được. Chỉ nghĩ đến ý nghĩ ấy là đủ tắt dòng suy nghĩ.
“Chắc chắn em có cả trăm người bạn, cớ gì em lại cột anh vào?” tôi hỏi.
“Em cho là, anh và Manuel, có thể hai người hợp nhau”.
“Anh và một thằng cu lạ hoắc mười bốn tuổi? Em có thể cho anh một lý do duy nhất khả dĩ lọt tai không?”
“Một? Duy nhất?”
“Ừ, chỉ một lý do duy nhất”, tôi lặp lại.
“Vì anh là bố Manuel”.
“Hả?”
“Em nói lại lần nữa đi”.
“Vì ANH là bố Manuel”.
Lý do chính đáng quá. Nó gây ra trong tôi một trong những khủng hoảng tâm thần trầm trọng mà người ta vẫn bảo là lúc đó nạn nhân bị sốc và cố gạt đi mọi sự thật để tự bảo vệ mình, cho đến khi không thể gạt chúng đi được nữa, chúng sẽ thâm nhập vào các tế bào thần kinh chuyên trách thảm họa (ở tôi thì những tế bào ấy, may mắn thay, luôn trong tình trạng trực chiến). Tôi ngồi mấy tiếng ở nhà Alice, chúng tôi uống một ly Cognac, chính xác hơn là một ly và nửa chai Cognac, và Alice không thích Cognac.
Cô ngồi thẳng lưng trên mép sofa và giảng giải cụ thể, vì sao cô giấu tôi đứa con trai mười bốn năm ròng lại có lợi hơn. Dài dòng nhưng có thể vắn tắt như sau: cô và Manuel chẳng trông đợi bất cứ điều gì trên bất cứ phương diện nào ở tôi với tư cách làm bố. Nhận định này khiến tôi vừa căm phẫn lại vừa buồn rầu. Căm phẫn vì không nhất thiết phải bị nghe những lời đó ở cương vị người bố mới ra lò. Còn buồn rầu vì hình như cô có lý.
Nhưng lần này thì cô trông đợi ở tôi một việc, còn tôi thì đơn giản không thể lắc đầu. Cũng chỉ vẻn vẹn hai, ba tiếng mỗi ngày thôi mà, và hai chục tuần thì thấm thoắt thoi đưa. Thêm nữa, tôi cũng tò mò muốn biết con trai mình.
“Nó có biết anh là bố nó?” tôi hỏi.
“Chưa”.
“Theo anh, tốt hơn hết là…”
“Vâng, em cũng nghĩ thế’, cô nói. Cô đã kể trước cho nó biết về “một người bạn thân từ ngày xửa ngày xưa”.
“Tốt đấy” tôi nói.