Tối khuya, chúng tôi đứng ở quầy rượu của Zoltan, tôi nóng sốt thuật lại vụ mười nghìn mới tinh. Đối với tôi, trước tiên đây là một phép thử xem những người ngoài cuộc - và các bạn tôi thực ra luôn ở vòng ngoài cùng - phản ứng ra sao, liệu họ có thấy gì đáng chú ý, và đó có đúng cái tôi chú ý ngay mà vẫn sửng sốt.
“Cái bà hảo tâm ấy chắc phải tin tưởng tờ Neuzeit lắm, không sợ bị biển thủ mất số tiền đó”, thợ bánh thất nghiệp Josi nói.
“Bà hảo tâm? Tại sao cậu tin đó là một phụ nữ?” thợ rèn nghệ thuật Franticek hỏi.
“Linh tính mách tớ. Đơn giản là phụ nữ giàu chất xã hội hơn. À, không phải, ý tớ là phụ nữ vẫn có chất xã hội, ngay cả khi họ không được lợi lộc gì”, Josi đáp.
“Ví dụ điển hình là người phụ nữ đã cưới cậu đó, Josi”, chủ phòng cá cược Horst nhận định.
“Đồ đểu”, Josi đáp.
“Tớ thì mừng vì đó không phải là lão chó chết của Plus”, Franticek nói.
“Tớ tin đó là một lão triệu phú già ngày xưa hay đọc Everyday, sau đó vụ bê bối thì chán ngán. Giờ lão ngẫu nhiên đọc được bài về người tị nạn của Geri trên tờ Neuzeit, lão động lòng trắc ẩn và dúi thêm một cục tiền nữa. Thế là chấm hết. Tớ tin chắc”, giáo viên dạy nghề Arik phát biểu.
“Tớ nói cho các cậu nghe, lão đó chẳng bận tâm gì với các số phận riêng lẻ đâu. Lão có một đống tiền bẩn, định tiêu hủy một cách rất lịch thiệp, để vài người nghèo cũng được hưởng lợi”.
“Dù thế nào thì cũng phải chúc mừng cậu, Geri! Cậu quá thành công trong cú này. Ai cũng nhắc đến, bây giờ lại thêm món tiền quyên góp nữa. Thằng nhỏ của cậu chắc tự hào lắm. Cậu cẩn thận đấy, già rồi mà còn nổi tiếng là bọn này không theo kịp đâu”, Arik nói.
“Ông vua im lặng bình luận gì đi chứ, Zoltan?” Josi hỏi.
“Tớ đề nghị được đãi một chầu vì Geri. Chúc sức khỏe Geri và nhà hảo tâm”, chủ quán đáp. Đề nghị được phê chuẩn ngay, không một phiếu chống.
Lần này tôi bỏ về khá sớm, lăn đi lăn lại hàng tiếng trên giường. Đâu đó lơ lửng một câu hỏi khiến tôi trằn trọc kinh khủng. Tôi muốn gạt nó khỏi đầu bằng được mà không xong. Mặc dù ngoài tôi ra chẳng ai nhận thấy may quá, mà có khi tôi chỉ tưởng tượng ra mà thôi, song tôi vẫn cảm nhận mồn một - tôi cảm nhận rằng loạt tiền quyên góp này, dù nghe rất phi lý, lờ mờ đâu đó liên quan đến tôi, đúng đấy, liên quan đến tôi, chứ không dây dưa với Everyday và cũng chẳng với Neuzeit, mà với cá nhân cái thằng tôi. Vì nếu cả sáu món tiền có một điểm chung nào, thì đó là tất cả các mẩu tin cắt từ báo ra đều do tôi viết - hoặc tự tay tôi thảo ra, hay ít nhất do tôi chịu trách nhiệm. Tôi có nhầm không? Món tiền thứ nhất liên quan đến tin ngắn về nhà tạm trú cho người vô gia cư, tin ấy do tôi viết. Trong phong bì thứ hai có mẩu báo về vườn trẻ, cũng từ ngòi bút của tôi. Tập tiền mười nghìn Euro thứ ba dành cho bà cụ về hưu bị ăn cắp ví, bài viết do Sophie Rambuschek đóng góp, nhưng lại cũng xuất hiện trong mục Thập Cẩm do tôi quản lý. Điều đó cũng đúng với cơ sở tư vấn xã hội gặp nạn. Okay, câu chuyện đượm mùi bê bối về nông trại bị thiên tai tàn phá nằm trong phong bì thứ năm được Kunz chọn ra và thậm chí do ông ta viết cũng nên, nhưng bài đó cũng ở trong mục tin thời sự linh tinh xòe của tôi. Trong mọi trường hợp nhà hảo tâm đều có thể đoán tất cả các bài báo khiến ông cho tiền đều do tôi lựa chọn và viết. Ông chỉ cần hỏi Everyday ai phụ trách mục tin ngắn, thì chắc người ta sẽ nêu tên tôi ngay.
Thôi được, cứ cho đó là sự tình cờ thực sự. Nhưng món tiền thứ sáu thì tôi không thể giải thích nổi: cớ gì người ta lại chọn vụ tị nạn trong một tờ báo địa phương lúi xùi mang khuynh hướng tự do thiên tả? Ai (ngoài tôi ra) đổi chiến tuyến một cách cực đoan như thế, từ Everyday nhảy qua Neuzeit, khi hằng ngày trên mỗi tờ báo lớn trong nước có hàng chục phóng sự xã hội nổi bật cũng như vô số tin ngắn về mọi khía cạnh của sự khốn đốn cần hỗ trợ? Cớ gì nhà hảo tâm chọn đúng một thằng cu Chechnya để ra tay cứu độ? Chẳng phải có thể vì chính tôi đã viết bài báo và ký tên xuống dưới?
Chưa đầy một giây sau tôi thấy hơi ngượng vì ý nghĩ đó. Gerold Plassek, tôi tự nhủ, mày nghĩ mày là ai vậy? Bốn mươi ba năm ròng mày ẩn dật, né tránh, không bao giờ ló mặt lên hàng đầu, luôn để cho kẻ khác thắng cuộc, không vì động cơ thanh cao, không, mà chủ yếu vì không muốn động tay động chân, và cũng vì mày tự biết mày: mày không phải loại người sinh ra để làm việc lớn. Và bây giờ thì mày lại nghĩ khác hẳn, phải không, Gerold Plassek? Mày mắc chứng vĩ cuồng từ bao giờ vậy? Dĩ nhiên mày có đủ nhược điểm, nhưng chưa bao giờ mày tự huyễn hoặc mình là thứ gì đó đặc biệt. Đừng tưởng là bây giờ mày bắt đầu tính đó nhé!