Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vợ Cũ Và Florentina
Vợ Cũ Và Florentina

❊ ❊ ❊

Những buổi tối mà tôi có quyền hy vọng rằng sáng mai sẽ không hối hận, đó thường là những buổi tối với phụ nữ. Nhưng không phải như mọi người tưởng, rất tiếc là không-hay, thú thực là hiếm.

Khi Gudrun, vợ cũ của tôi, mời ăn, thì đó là một nghi thức. Nó làm tôi nhớ đến thời vua chúa xa xưa, khi nhà vua ban ân sủng cho lũ tôi tớ mỗi tháng một lần được ở gần, ẩm thực cùng bàn với vua. Nói cách khác, tôi chính là tôi tớ, một dạng đàn sáo mua vui cho vua nhưng được miễn ca hát. Nhà vua tên là Berthold Hille và là người vận động hành lang của ngành công nghiệp nặng, không ai cần biết cụ thể hơn, trừ cơ quan công tố. Một trong những nghĩa cử tốt đẹp nhất của nhà vua là rất hay vắng mặt khi tôi yết kiến hoàng hậu. Tiếc thay, lần này lại là ngoại lệ.

Hoàng hậu tên Gudrun Hille, trước đây là Gudrun Plassek. Cô là mối tình thuở hoa niên của tôi, thiếu nữ đầu tiên tôi hôn, sau đó ít lâu là người phụ nữ đầu tiên mà tôi quấn quýt trên giường và tin rằng chỉ cần có thế là bõ công có mặt trên đời này. Ở đây tôi muốn khẩn thiết cảnh báo các bạn trẻ chớ quá sớm bắt đầu tin vào mối tình lớn và chớ bám chặt vào đó quá lâu. Tôi bắt đầu năm mười bảy, trụ được đến năm hăm lăm, ít nhất thì cũng được tám năm. Rồi đột nhiên tôi nhận ra rằng trung bình một nửa số những người tôi gặp ngoài đường hay tại các cuộc vui là phụ nữ, và nhiều mối tình bé cộng lại vẫn hơn một mối tình lớn, nhất là khi mối tình lớn đó vừa tan ra như bong bóng xà phòng. Ở thời điểm đó Gudrun đã bắt đầu để mắt đến ông Hille, vốn từ hồi trẻ đã là một quý ông, nếu ông có một thời tuổi trẻ. Gì thì gì, lúc nào ông ta cũng có vẻ như một người sẽ thành đạt trong cuộc sống, đó là điểm khác cơ bản với tôi, mỗi ngày một khác hơn.

Một cuộc chia tay nặng lý trí thì không vì thế mà đỡ buồn hơn, do đó chúng tôi có một sáng kiến độc đáo: đám cưới. Và hôn nhân bao gồm tuần trăng mật kinh điển ở bờ biển Tây Ban Nha, Costa del Sol, để lấy đó là đỉnh cao của vợ chồng Plassek, khuyến mại thêm tám tháng mà ngay trong thời gian đó mỗi người đã chăm sóc mối quan tâm riêng của mình. Chẳng hạn tôi, tôi quan tâm đến đồ uống có độ cồn cao. Và ở cuối mỗi cuộc tình thì hai cao điểm hay hơn một cao điểm, nên đúng hôm ly dị thì Gudrun trở dạ, hôm sau con gái Florentina ra đời. Cảm động thay, đúng hôm ấy ông Hille áp con bé vào trái tim vận động hành lang của ông, và có thể nói, cùng lúc với Florentina là một gia đình mới ra đời, một gia đình cao sang đến mức trong đó chỗ của tôi chỉ là thỉnh thoảng đóng vai đàn sáo mà thôi. Tôi không định miêu tả câu chuyện một cách thê lương, chính bản thân tôi có lỗi, tôi đã buông súng đầu hàng mà không chiến đấu lấy một giây, dễ dàng đặt con gái tôi vào tay một nhà vận động hành lang.

“Kinh doanh tốt không, quý ông?” tôi hỏi Berthold khi ăn xong và ông nặng nề ngả vào lưng ghế để châm một điếu xì gà. Florentina cười khúc khích cạnh tôi. Đây là giai đoạn tốt nhất trong quan hệ với con gái tôi. Con bé đã mười lăm tuổi và có tư tưởng đả phá tầng lớp tư sản, trưởng giả và quan chức, nghĩa là đả phá bố dượng nó. Ừ thì cũng chỉ là một cuộc cách mạng sơ khai, chưa đủ để nó từ chối dùng đồ hiệu của Armani hay Diesel. Nhưng một hình hài như tôi - đầy vẻ khinh bỉ chủ nghĩa tiêu thụ, râu ria không cạo, ăn mặc tuềnh toàng, thoang thoảng hơi rượu và dường như đủ phong lưu để không phải động tay động chân kiếm sống, đã thế còn là bố đẻ - lại gây ấn tượng ngang tàng thú vị với nó, khiến nó sùng bái. Thật thế, tôi tận hưởng vị thế đó. Đôi khi tôi còn được xoa đầu nó và nắm vai nó. Nhưng lúc đó tôi phải ra vẻ bất cần đời, đừng để Florentina nhận ra rằng tim tôi đang tan nát và tôi ước gì ôm chặt lấy con gái tôi, không bao giờ buông ra nữa.

Với vợ cũ Gudrun, tôi tương đối ổn thỏa. Cảm giác tội lỗi và cắn rứt lương tâm của người này đối với người kia khá cân bằng ở hai chúng tôi, do đó một ngày đẹp trời chúng tôi thuận tình quyết định là không cần nhắc đến nữa. Tôi chỉ không chịu nổi ánh mắt thương hại mà tôi hiểu là cô thực sự lo lắng cho tương lai của tôi - cô và tất cả những người khác, tất cả, trừ tôi, và tất cả đều cho rằng tôi nên bắt đầu lo lắng là vừa. Nhưng tôi thực sự không có ý định đột ngột nghĩ đến tương lai của mình. Chuyện đó lẽ ra phải làm từ lâu rồi cơ, bây giờ tôi già mất rồi.

“Kinh doanh tốt không, quý ông?”

“Cảm ơn, cảm ơn, chúng tôi không có cớ gì để phàn nàn”, Berthold nói. Dùng chủ từ số nhiều là cần thiết để nhấn mạnh là cả gia đình - mà đâu đó có cả tôi - đều hưởng lợi từ việc kinh doanh của ông.

“Gerold này, đồng nghiệp của anh… cái cô Rambusek…”

“Rambuschek”.

“À đúng rồi, Rambuschek, cô ta vớ được một phi vụ quá hay, vụ có người ẩn danh quyên tiền cho dân vô gia cư ấy”.

“Anh cũng biết à? Anh đọc Everyday từ bao giờ vậy?” tôi hỏi.

“Ồ không, anh nghĩ vậy sao”, ông nói và nở một nụ cười rất công nghiệp nặng, một sự pha trộn giữa cười nhạo báng và sặc khói xì gà. “Tất cả các báo nghiêm túc đều hùa theo mà, trích hết đoạn này đến đoạn kia từ các bài phỏng vấn của Rambuschek”.

“Nhân nhắc đến các báo nghiêm túc - tôi đang định cắt hợp đồng với Everyday đây”, tôi nói. Dĩ nhiên là bịa, ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu tôi đúng ba giây trước, nhưng quả là một cảm giác say sưa khi điềm nhiên nói ra câu đó rồi quan sát các khuôn mặt thộn ra.

“Anh định cắt hợp đồng? Trời ơi, tại sao vậy? Anh định đi đâu?” Gudrun hỏi.

“Đến tờ Neuzeit. Đang đàm phán”. Câu trả lời nhanh và tự tin đến nỗi chính tôi cũng suýt tin là thật.

“Cool”, Florentina rạng rỡ nhìn tôi. Riêng ánh mắt đó đã đủ là phần thưởng cho trí tưởng tượng phong phú của tôi. Tờ Neuzeit tuy chẳng có vị thế đáng kể trong làng truyền thông, nhưng nó theo hướng tự do thiên tả, trình độ cao và trẻ. Một trong các báo in hiếm hoi không làm xấu mặt cả người đọc lẫn người viết.

“Ở đó họ định tuyển dụng anh cho công năng nào?” quý ông với điếu xì gà hỏi. Gudrun thật đáng thương khi phải làm vợ một người không nghĩ được gì ngoài tuyển dụng và công năng, khi nói đến một thách thức mới trong nghề nghiệp.

“Chắc là về mảng văn hóa. Nghệ thuật, âm nhạc, văn chương - để xem sao.”

“Giờ thì em thực sự bất ngờ” Gudrun nói. Tức là cô chẳng tin tôi tẹo nào. Hoặc cô chỉ tin nửa đầu trong thông tin của tôi, rằng tôi sẽ cắt hợp đồng với Everyday. Chắc chắn cô sẽ kể cho ông bố chơi golf của cô và tôi không muốn cô chịu hậu quả. Nhưng ý tưởng về Neuzeit quá thú vị.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.