Ngày hôm sau, may mà mãi gần trưa tôi mới tỉnh dậy. Sau khi đánh răng, tôi đọc đúng hai trong số hai chục email mới, trong đó email thứ hai là của Peter Seibernigg mà tôi nhỡ đọc phải chứ không chủ tâm, vì đầu óc còn để ở email thứ nhất - email của Rebecca.
“Gerold thân mến, chúng tôi nhẹ người vì không phải trả lại món tiền quyên góp. Tối thứ Tư, bảy rưỡi, rất tiện cho tôi! Anh có đồng ý với nhà hàng Jose Antonio ở ngõ Friedmann không? Ở đó có bia Tây Ban Nha và món lai rai rất ngon”, cho đến đây thì thư này hầu như lý tưởng, nhưng sau đó có biến:
“À, tôi cũng hỏi Nora có muốn đi cùng không. Hy vọng không làm phiền anh. Dạo này cô ấy đang có vấn đề, và tôi nghĩ là làm gì đó cho khuây khỏa thì tốt. Cô ấy thấy anh rất có cảm tình… Vậy nhé, hẹn tối thứ Tư! Chúng tôi rất vui, Rebecca”.
Chán mớ đời, thật vô duyên khi nhìn cái mặt cười liên quan đến Nora, khiến tôi thoáng nghĩ có nên đưa một ông bạn đi cùng và xúi tán tỉnh Rebecca, ví dụ Horst hay Josi, nhưng thế thì dã man quá. Tóm lại là ngay trước thềm cuộc hẹn danh chính ngôn thuận đầu tiên cô đã lấy mất của tôi mọi niềm vui. Có thể cô là chuyên gia về răng lợi, nhưng trong lĩnh vực lãng mạn lại là con số 0. Phải chăng cô hoàn toàn không thích tôi ở tư cách đàn ông và do đó lẩn vào một cuộc gặp gỡ tay ba vô thưởng vô phạt? Tôi không thể giữ nguyên phỏng đoán đó được quá một phần mười giây, vì nó quá ư u ám.
Vậy thì tôi lướt sang email của Seibernigg. Ông chúc mừng tôi có một bài phóng sự mẫn cảm về họa sĩ tự kỷ Romana, cho đến lúc này đã có nhiều phản ứng tích cực. Thậm chí có một bà chủ phòng tranh ở Vienna, nghe nói khá nổi tiếng nhưng tất nhiên tôi chưa hề nghe tên, gọi điện đến và dự định làm một buổi ra mắt “nữ nghệ sĩ trẻ triển vọng”. Đúng lúc tôi định bỏ đọc tiếp thư Seibernigg thì mấy dòng chữ tiếp theo đập vào mắt:
“Còn một việc nữa, tôi không biết Clara Nemez đã nói chuyện với ông chưa. Nhưng chúng tôi có ý định mời ông cộng tác chặt chẽ hơn với tờ Neuzeit. Các phóng sự xã hội của ông đã thành một thương hiệu, một dấu ấn mà tờ báo từ trước đến nay còn thiếu. Điều đó hoàn toàn không liên quan đến loạt tiền từ thiện. Chúng tôi muốn ông suy nghĩ về một hợp đồng cơ hữu, vì tháng Giêng sẽ có một chỗ trống. Ông sẽ được phân một chỗ trong văn phòng nhưng không cần phải liên tục có mặt. Ông cứ bình tâm suy nghĩ nhé, cần gì thì hỏi tôi. Chào thân ái, Peter Seibernigg”.
Nhìn một cách khách quan thì rốt cục đây là tin vui, tuy nhiên dạo này tôi sinh ra ghét tình trạng bình tâm suy nghĩ mọi chuyện. Nếu có hai chuyện cùng lúc là đầu tôi đã chặt cứng rồi, chẳng còn chỗ mà suy nghĩ nữa, bình tâm sao được.
Ngoài ra, tôi chợt nhận ra rằng chỉ khi nghĩ đến Manuel thì tôi mới thực sự vui vì lời mời của Neuzeit, vì: “Bác là bố cháu, à, sắp tới bác sẽ có hợp đồng cơ hữu với Neuzeit đấy” nghe hay hơn nhiều, so với: “Thỉnh thoảng bác bán được một bài báo, vừa đủ tiền mua bánh mì và bia trong ngày, à, bác là bố cháu đấy”.
Đúng lúc đó Manuel gọi điện hỏi dư luận về bài phóng sự của chúng tôi ra sao, có gì mới trong vụ quyên tiền không, rồi thông báo là hôm nay không đến vì có hẹn với các bạn cùng trường. “Nhưng cô Julia muốn nói chuyện với bác. Tạm biệt!”
“Cô Julia?”
“Vâng, a lô, Julia đây. Gerold, ta có thể nói chuyện được không?”
“Dĩ nhiên, cứ nói đi. Có chuyện gì vậy?”
“Ý tôi là, không qua điện thoại. Ta có thể, vào lúc nào đó trong ngày hôm nay…”
“Vâng, tất nhiên, cô có thể tới chỗ tôi, nhưng phải vào giờ chiều, vì tối nay tôi… tôi… tối nay tôi…bị bỏ bom”. Đúng thế, bị bỏ bom có lẽ là cách thể hiện phù hợp nhất cho tình trạng của tôi tối nay.