Dường như Gudrun dự tính tôi đến, mặc dù đã mười ba năm nay tôi không còn tự tiện xuất hiện trước cửa nhà cô hoặc trong cuộc đời cô mà không báo trước. Mắt cô sưng húp vì khóc, và cách chúng tôi chào nhau làm tôi nhớ lại quá khứ tệ hại, khi hai chúng tôi còn hăng hái ôm nhau để cưỡng lại tình yêu dần nguội lạnh, như hai võ sĩ đấm bốc kiệt sức còn cố ghì lấy nhau để hòng tránh cú đo ván sẽ diễn ra trong nháy mắt.
Dù sao thì tôi cũng yên tâm ngay, khi nhận thấy Gudrun không thể ở thế có thể hạ nhục tôi bằng cách xúi gã phú nông của cô lẳng lặng biến tôi thành một ngôi sao phóng viên, rồi - dưới vỏ bọc của hành vi nhân từ cao thượng - nhồi cuộn giấy bạc nhầy nhụa của gã vào đít tôi, để tôi không phải bước vào nhà Hille như một tên ăn mày, và cũng qua đó cô con gái rượu Florentina không phải quằn quại đau khổ suốt đời vì mang trong mình dòng máu của ông bố bất tài nát rượu.
“Anh uống Whiskey nhé?” cô hỏi, có thể vì chính cô cũng cần một ngụm.
“Hay đấy, đằng nào anh cũng chưa ăn sáng”, tôi đáp. Chưa bao giờ cô thích những câu đùa vui kiểu ấy, ngay cả trong những hoàn cảnh ít bức xúc hơn, vì thế chúng tôi mới không hợp nhau, không chỉ vì thế, nhưng cũng vì thế. Sau khi rót cho tôi một suất người lớn đầy đặn để tôi bận bịu với chính mình hồi lâu, cô bắt đầu một bài độc thoại khá dài.
“Gerold, xin anh tin em, em không biết gì hết, tất cả giáng xuống như sét giữa trời quang. Em cảm thấy bị bất ngờ hệt như anh. Sáng sớm nay bố gọi điện và kể hết cho em. Bố biết chuyện qua lão Kunz. Tất nhiên ở đó đang nháo nhào cả lên. Em tưởng phát điên khi biết những gì viết trên tờ Leute heute. Tất nhiên em thử gọi Berthold ngay, nhưng chỉ nghe hộp thoại, phát rồ lên được. Anh ấy đang làm việc ở Dubai, nghĩa là em đoán anh ấy đang trên chuyến bay đến Frankfurt. Có lẽ anh ấy chưa hề biết có gì đang đợi anh ấy ở đây. Biết được thì lên cơn đau tim mất…”
“Vậy là em không tin anh ấy dính dáng đến vụ này?”
“Không. Không thể. Em không tin. Không thể thế được. Berthold không phải loại người làm mấy chuyện đó”, cô đáp.
“Còn tài khoản ở Liechtenstein thì sao? Và những khoản tiền lớn mà anh ấy rút ra? Hay Berthold cũng không phải loại người làm mấy chuyện đó?” tôi hỏi.
“Nhất định không liên quan đến các vụ tặng tiền”.
“Anh định nói là chuyện này không dính đến anh. Nhưng vì sao có mỗi một người mà lại rút lắm tiền thế? Để làm gì? Anh ấy định mua một hòn đảo ư? Hay định xây Kim tự tháp?”
“Nghe đây, Gerold. Em chưa bao giờ chú ý tới mấy chuyện đó. Chúng em luôn tách biệt rõ ràng chuyện riêng tư và chuyện kinh doanh. Các giao dịch công tác thì anh ấy làm một mình và cũng không nói ra. Anh ấy không muốn phiền đến em và gia đình”.
“Rất tế nhị”.
“Anh ấy vẫn thường nói, công việc của anh ấy đồng nghĩa với tự khắc để một chân ngoài vòng pháp luật, bất kể anh ấy làm gì, tất cả đều phụ thuộc vào cách suy luận”.
“Công với chả việc”, tôi nói.
“Đó là cái giá phải trả”.
“Phải trả cho cái gì?” Câu hỏi này khá mạo hiểm, vì tôi tin rằng có thể Gudrun sẽ ép tôi đi xem tất cả các phòng đồng thời là chốn sưu tập mọi chiến lợi phẩm của cuộc sống phồn vinh, từ tủ quần áo Trung Hoa, lò điện sấy bát đĩa vô cùng cần thiết cho cuộc sống, cho đến hộp đựng giấy vệ sinh được giải thiết kế của Bỉ. Duy nhất cuộn giấy vệ sinh, bất ngờ thay, là còn làm bằng giấy bình thường. Nhưng cô im lặng và rót thêm cho tôi một ly Whiskey.