Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đột Nhiên Tôi Là Một Kẻ Hám Quyền Lực
Đột Nhiên Tôi Là Một Kẻ Hám Quyền Lực

❊ ❊ ❊

Tất nhiên Rebecca hỏi tôi có biết ai là người đã lôi tôi vào điệp vụ vĩ đại ấy một cách ấn tượng và khiến dư luận nhảy dựng lên.

“Không, hoàn toàn không, nhưng tôi tin rằng người ấy không biết tôi. Hoặc nếu biết tôi thì không có ý đồ gì tốt đẹp với tôi. Vì dư luận là cái mà tôi muốn xa lánh nhất”, tôi nói.

“Nhưng rõ ràng người ấy cũng xa lánh dư luận đấy thôi, vậy thì hai người quá hợp nhau còn gì”, cô đáp. Kỳ thực bây giờ hoàn toàn không phải lúc tôi ngồi với Rebecca để đoán già đoán non về vụ tặng tiền, nên để dành cho những dịp gặp nhau tiếp theo - hy vọng còn rất nhiều dịp. Tôi quan tâm hơn nhiều đến “chuyện tầm phào” còn để ngỏ của cô, vì cô tuyên bố là trong chuyện đó cô không muốn động chạm gì đến tôi.

Khi rốt cục nhắc đến chuyện đó, cô dựa vào lưng ghế khá sâu và bắt đầu kể về một cô bạn tên Nora, bác sĩ răng, hiện cùng chín đồng nghiệp nam nữ khác làm việc kiêm nhiệm cho một phòng khám răng đặc biệt. Đặc biệt vì họ khám chữa răng cho các đối tượng khốn khó trong xã hội, vô gia cư và không có thu nhập. Phòng khám đó ở trong tòa nhà Zehnerhaus trong ngõ Schleifmühle.

“Tôi cũng làm việc mỗi tuần một buổi ở đó và muốn mở rộng”, cô nói. Đột nhiên tôi ngộ ra vì sao ngay từ đầu cô không ngại động chạm đến tôi.

“Một việc tốt”, tôi nói.

“Đúng thế”, cô đáp. Chúng tôi im lặng, và cô nhìn tôi, tựa như khuyến khích tôi nghĩ ra điều gì, nhưng tôi chỉ nhìn thấy cô nhìn tôi, điều đó đã đòi hỏi toàn bộ sự tập trung tinh thần của tôi rồi.

“Chúng tôi phải trang bị phòng khám, hiện đại hóa mọi thứ cho hợp tiêu chuẩn kỹ thuật cao nhất, ví dụ như phải có máy laser mới cùng một số thứ khác”, cô giải thích.

“À”, tôi đã bắt đầu lờ mờ hiểu ra.

“Tiếc là chúng tôi thiếu tiền”.

“Tôi hiểu”.

“Hôm nọ tôi kể cho Nora về anh, và nói là tôi quen anh, thì cô ấy bảo tôi có nên hỏi anh… hỏi thì chẳng mất gì, Nora nói thế…”

“Hỏi thì lúc nào cũng được. Hỏi không mất tiền”, tôi nói. Không đúng. Bây giờ hỏi có thể khá tốn kém, ai từng hỏi bác sĩ tâm lý, kiến trúc sư hay cố vấn thuế thì biết, nhưng thôi, chuyện đó không hợp lúc này.

“Anh có thể viết vài dòng trên Neuzeit…”

“Tất nhiên”, tôi nói. Trong đời người ta hiếm dịp không biết rằng mình đang khốn khổ lụn bại hay cao chín tầng mây, được tâng lên hay bị đạp xuống, được kính trọng hay bị lợi dụng. Tôi đang trải qua một khoảnh khắc như vậy, và linh tính mách bảo tôi quyết định xử sự phù hợp với điểm chính giữa của các cặp thái cực đó.

“Ý chị là…”

“Thực ra là ý Nora”.

“Chị nghĩ là Nora cho rằng nếu tôi viết về chuyện đó thì sẽ có thể có người tặng mười nghìn Euro?”

“Vâng, như đã nói, Nora…”

“Tức là chính chị không nghĩ thế?”

“Có chứ, nhưng, anh hiểu không, tự tôi có khi không nghĩ đến chuyện ấy…”

“Tôi hiểu, đó là ý Nora, nhưng chị thấy ý đó hay”.

“Tất nhiên”, cô lí nhí. Giờ thì tôi đã đưa cô vào thế cực kỳ khó xử, và tai cô có màu của thứ quả nhiệt đới mà người ta có thể mua trong siêu thị, nhưng chưa ai cắn vào thứ quả đó cả, ít nhất là chưa ai trong số tôi quen. Nó tên là quả hồng ngâm thì phải? Lạ thật, tại sao tôi lại nghĩ đến động tác cắn khi nhìn tai Rebecca?

“Còn nếu không ai quyên tiền thì sao? Mọi người có thất vọng không, Nora và chị?” tôi hỏi.

“Không, không đâu, hoàn toàn không, thấy mấy dòng trên báo - rằng chúng tôi có trên đời này, và mọi người có thể tìm đến, và chúng tôi không từ chối ai, kể cả những người không có bảo hiểm y tế - là tôi đã hạnh phúc lắm rồi”.

“Tất nhiên tôi sẽ viết”, tôi nói. Giờ thì hai tay cô với những ngón gõ gõ trên bàn chụp lấy tay tôi, làm những cử động tỏa nhiệt và mân mê. Gọi đó là phần thưởng tạm ứng cũng được.

Quả là một tình cảnh khác thường. Chưa bao giờ có người quý trọng tôi vì tiềm năng góp phần cải thiện sâu sắc cảnh đời của ai đó, và tiềm năng đó nằm trong bàn tay tôi đang được cô mân mê! Đột nhiên tôi tận hưởng cảm giác quyền lực mà tôi không quen lắm. Khi quan sát Rebecca, quan sát cách cô quan sát tôi, thì tôi buộc phải thú nhận rằng xưa nay tôi vẫn hình dung ra hình ảnh của một kẻ hám quyền lực xấu xa hơn nhiều.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.