Sau giờ tập bóng rổ chiều thứ Năm, Manuel hổn hển lao qua cửa và chỉ muốn biết một tin: “Romana đã nhận được tiền chưa?” Từ khi chúng tôi ở Donaustadt về, nó nhắc đến tên Romana thường xuyên một cách lộ liễu, nhưng trước hết tôi cố nhịn không đả động đến chuyện ấy.
“Không, rất tiếc, cho đến nay thì chưa, nếu có thì người ta đã thông tin cho bác”, tôi đáp. Nghe xong nó hăng hái giục tôi gọi điện đến nhà Novotny hỏi tin, khiến tôi cũng hăng hái tương tự chống lại, cho đến khi hai chúng tôi cùng mệt lả và rốt cục đi đến một thỏa hiệp: tôi sẽ gọi điện cho bà hàng xóm Christina Kronberger. Lập tức tôi được bà báo cho tin dữ gấp đôi. Thứ nhất, không thấy tiền gửi đến, đó mới chỉ là chuyện nhỏ, vì chuyện thứ hai là ông Ludvig Novotny, có thể vì vụ truyền thông ầm ĩ, bị đột quỵ và đang nằm viện. Từ lúc đó Romana hầu như không bắt chuyện và bà Erika thì suy sụp cả tinh thần lẫn kinh tế.
Tôi biết chắc chắn Manuel sẽ phản ứng ra sao, sau đó nó cũng nói ra mồm, “Ta phải làm gì đó”.
Câu trả lời phù hợp duy nhất đã nằm trên lưỡi tôi - đó là câu cố hữu: “Ta không thể làm được gì nhiều” - song tôi đã kịp thời nuốt chửng và nói, “Bác sẽ nghĩ xem có thể làm gì được không”. Ít nhất qua đó tôi đã câu giờ được đôi chút. Và Manuel có thì giờ nghiền ngẫm một sự thật rằng nghề báo đôi khi tạo ra hiệu ứng ngược với mục đích của mình.
Buổi tối nay thế là có thể quên đi và tôi định đến quán Zoltan cho quên đời, thậm chí đã cầm cái áo khoác dày vào tay, chỉ định ngó nhanh vào điện thoại di động thì nhìn thấy một tin nhắn mới của Rebecca - khá bất ngờ, vì thực ra tôi cố nhịn và không gửi đi ba tin nhắn đã soạn sẵn.
“Gerold thân mến, một lần nữa tôi muốn cảm ơn đã có một buổi tối đẹp với anh. Nếu trời chiều ý tôi thì đó sẽ không phải là buổi tối cuối cùng của chúng ta. Tôi thích anh như anh vẫn thế, cởi mở và thẳng thắn. Tôi hy vọng đã không nói quá nhiều chuyện ngớ ngẩn, rượu vang đã làm tôi hơi phê phê. Nếu anh lại có hứng đi ra phố với tôi thì cứ nói nhé! Thân ái, Rebecca của anh’’.
Dĩ nhiên tôi biết thói quen của một số người, ngay cả khi chả thân nhau lắm, cuối thư vẫn viết thêm đại từ sở hữu “của”, nhưng trong trường hợp này tôi tự cho phép mình nắm chặt tuyệt đối nghĩa đen cụm từ “Rebecca của anh”, và bây giờ tôi muốn nghiền ngẫm thêm lát nữa. Vậy nên tôi làm một ngoại lệ là phá kế hoạch đến chỗ Zoltan, mở một lon bia và ở lại nhà, nơi tôi có thể bình tâm mổ xẻ bức tranh “Rebecca của tôi” thành vô số chi tiết tráng lệ của nó rồi lại ghép chúng lại.