Cửa hàng thể thao Gruber ở phố Schönbrunnen dành hẳn một tầng riêng cho khoảng năm nghìn chiếc xe đạp. Nói chung tôi ghét các sự lựa chọn lớn, bất kể đối với mặt hàng gì, nó khiến ta nhầm tưởng là ta được tự do, nhưng kỳ thực ngược lại. Càng nhiều lựa chọn thì mọi thứ càng rối rắm hơn, và càng rối rắm thì càng khó chọn, mà càng khó chọn thì một người tiêu dùng ít kinh nghiệm như tôi càng dễ bị lừa và móc túi hơn.
Do đó tôi không đi ngó quanh, mà đợi anh chàng mặc đồng phục thể thao đi đến. Anh này trông như vừa đoạt huy chương vàng cuộc đua xe đạp Tour de France trước đây mấy tiếng, rồi trước khi đi khám doping đã kịp chuồn vào cửa hàng này rồi cải trang thành nhân viên bán hàng. Cuộc đối thoại bắt đầu ngay:
“Chào ông, ông cần gì ạ?”
“Xe đạp”.
“Loại nào ạ?”
“Trừ màu đỏ”. Anh ta cười.
“Ông dự định mua loại gì? BMX? Crossbike? Citybike? Cruiser? Retrobike? Mountainbike? Trekkingbike…?” Tôi không có bất kỳ dự định nào.
“Anh có xe gập không?” tôi hỏi. Không rõ bây giờ có còn sản xuất loại ấy nữa không. Năm 1980 ở Simmering ai có xe gập thì oách lắm.
“Xe gập?” anh ta hỏi. Một người bán hàng giỏi không bao giờ nhăn mặt tỏ vẻ ghê tởm như vậy. “Ông định nói là xe gấp?”
“Không biết. Ngày xưa người ta có thể gập xe lại cho gọn, có thể thời này thì gấp lại”, tôi trả lời.
“Ông cần vào mục đích gì?” anh vừa hỏi vừa cười.
“Để đạp xe”, tôi đáp. Anh lại cười, có lẽ nhân viên ở đây ít có dịp vui vẻ nào khác trong công việc. “Đại thể là rẻ như có thể và chất lượng cao. Và dễ đi. Thú thực là tôi đã quên đi xe rồi. Tôi muốn đạp xe vài vòng nho nhỏ với con trai tôi, trên đảo Danube và vùng ngập nước, tất nhiên là không trong mùa lụt, không thì tôi đã ở tầng bán xuồng cao su. Tôi tin là các anh sẽ có hẳn một tầng cho xuồng cao su”, tôi nói.
Anh ta ra vẻ không nghe thấy, chắc không đúng chuyên môn.
“Xe kiểu Hà Lan được không ạ?” anh hỏi.
“Nghe hay đấy, vừa đi vừa hái hoa tulip được đấy nhỉ?” Lần này anh ta không cười, mặc dù, theo ý tôi đây là một câu rất ý nhị. Anh chỉ cho tôi xem vài chiếc xe Hà Lan. “Gì thế này, có kèm cả vợt tennis à?” tôi hỏi.
“Đây là xích hộp được che chắn toàn bộ, hai bên bánh sau có lưới che đặc thù của loại xe này. Yên xe được chỉnh để ông có thể ngồi thẳng lưng. Rất tốt cho các cụ cao tuổi, à quên, tốt cho cả người cao tuổi”, anh nói.
“Con trai tôi mười bốn tuổi, anh có nghĩ nó thấy loại xe này ngầu không?” tôi hỏi. Anh cười đểu.
“Tôi không biết con trai ông nghĩ gì, nhưng người ta cũng còn gọi xe đạp Hà Lan là xe bà già”, anh trả lời.
“Thôi, thế thì thôi”, tôi nói. Có một loại xe tôi rất thích, trước khi nghe giới thiệu là xe thể thao. Sau đó tôi ngắm nghía khá lâu loại xe hoài cổ, nhưng bản thân tôi là đồ cổ rồi, cần gì phải mua xe đạp. Cuối cùng tôi chọn một chiếc Citybike duyên dáng với 21 tầng xích líp và ghi đông nhiều nấc, chọn cái rẻ nhất có giá 219 Euro, vì trông cái nào cũng giống cái nào.
“Ông không định đi thử một vòng?”
“Đi ở đây? Cửa hàng anh có bảo hiểm tốt không?” tôi hỏi. Tôi quyết định chỉ thử leo lên leo xuống, không khó khăn gì, thế là hai chúng tôi - xe đạp mới của tôi và tôi - cùng nhau về nhà, tất nhiên là sóng đôi bên nhau, như một đôi mới quen nhau vậy.