Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Nỗi Buồn Hoán Đổi
Những Nỗi Buồn Hoán Đổi

❊ ❊ ❊

Đầu nhức như búa bổ, lẽ ra tôi phải báo nghỉ ốm hôm thứ Hai. Nhưng từ khi Manuel xuất hiện trong đời tôi điều đó hầu như bất khả thi. Ngoài ra thì sớm muộn tôi cũng phải bò khỏi giường, buổi chiều phải đến kiểm tra răng. Hy vọng cú gây tê tại chỗ đêm qua còn phát huy tác dụng đến lúc đó.

Tôi không nói gì nhiều về Efterklang với Manuel. Tôi nói, tôi thấy thú vị khi ở tuổi nó mà đã quan tâm đến nhạc điện tử chứ không nghe mấy bài nhạc pop rẻ tiền trên bảng xếp hạng.

“Nhưng mà này, nhạc ấy không làm cháu buồn à?” Tôi vẫn muốn động đến chủ đề này.

“Tại sao bác lại cho là nó làm cháu buồn?”, nó đáp.

“Okay, Manuel, bác hỏi cháu một câu nữa. Và khi hỏi câu này, bác không muốn nghe một câu trả lời nhất định. Bác không muốn nghe cháu nói: Nói chung, tại sao cháu lại phải buồn? Thế đấy, giờ thì cháu biết bác muốn hỏi cháu gì rồi, đúng không? Nào, bác định hỏi cháu gì nào?”

Nó cười thích thú.

“Bác định hỏi cháu, nói chung cháu có buồn không”.

“Chính xác”.

“Và cháu không được trả lời: Nói chung, tại sao cháu lại phải buồn?”

“Chính xác”. Giờ thì nó phải nghĩ lâu.

“Cớ gì mà bác nghĩ là nói chung cháu có thể buồn?” nó hỏi. Thôi được, cũng là một tiến bộ nhỏ.

“Bác nghĩ đến điều đó vì thấy cháu nghe loại nhạc buồn, ngoài ra cháu rất yên lặng và nghiêm nghị, ít nhất là khi có mặt bác”.

“Giả sử cháu buồn thì bác có vấn đề gì không?” nó hỏi.

“Có”.

“Tại sao?”

Đó là một câu hỏi hay, nhưng tôi không thể trả lời con trai tôi tuyệt đối trung thực. Vậy tôi tìm cách đưa ra một câu trả lời tương đối trung thực.

“Vì những người buồn thường làm bác buồn”.

“Đằng nào bác chẳng là một người buồn”, nó nói. Cú điểm huyệt trúng phóc. Ánh mắt nó khi nói câu ấy làm tôi thật khó xử.

“Sao cháu nghĩ thế?” tôi hỏi.

“Vì nếu không thì bác đã chẳng uống rượu suốt ngày”. Dĩ nhiên. Lại một lần nữa có thể thấy là người ta đã dạy dỗ thanh niên vô cùng thiếu sót về ý nghĩa và tác dụng của rượu. Ai cũng tập trung phòng chống ma túy, nhưng chẳng ai biết gì về rượu.

“Bác uống rượu vì thấy ngon. Và nếu bác thấy cái gì ngon thì bác cũng không buồn”, tôi nói. Nó gật đầu, nhưng nó không tin tôi tẹo nào. Cũng phải công nhận thằng bé rất thông minh và xuất sắc về tu từ, vì chỉ bằng vài biến tố là nó đã thành công khi hắt nỗi buồn của nó sang tôi.

Sau đó tôi giục gọi điện cho mẹ nó ở Somalia, chậm hơn ở đây hai tiếng do lệch múi giờ. Dù Manuel cam đoan rằng hầu như tối nào cũng gọi điện cho mẹ, nhưng tôi muốn cùng có mặt một lần, chả gì tôi cũng là người phụ trách nó vào các buổi chiều - và còn là bố nó nữa chứ.

Alice bắt máy ngay và có vẻ rất vội, có lẽ cô vừa nói chuyện vừa phẫu thuật cùng lúc cho năm bệnh nhân châu Phi.

“A lô Geri, hai người ổn cả chứ?”

“Ừ, ổn cả, con trai em chỉ muốn nói vài câu với em”, tôi nói và đưa điện thoại cho nó. Kể ra tôi cũng nham hiểm. Nó nhăn mặt, nhưng cuối cùng thì tôi cũng kết nối thành công hai mẹ con. Tuy nhiên chỉ có vài chữ rời rạc trong cuộc nói chuyện lọt đến tai tôi.

“A lô, mẹ à”.

“Vâng, ổn”.

“Ở văn phòng của Gerold”. Ít nhất thì nó cũng gọi tôi là Gerold và mấy mét vuông này là văn phòng.

“Lạnh”.

“Không, nắng. Nắng và mây”.

“Dạ”.

“Môn Toán”.

“Vâng”.

“Dạ”.

“Vâng, con làm mà”.

“Vầầầầầng, con hứa với mẹ”.

Bây giờ nó liếc xéo tôi từ dưới. Hình như mẹ nó bắt nó hứa phải ngoan với tôi.

“Chưa, chưa ạ”.

“Con không biết”.

“Mẹ tự nói đi”. Hay nhỉ. Hình như nó ám chỉ cô Julia.

“Hôm nay á?”

“Hôm nay con phải đến bác sĩ chữa răng lần nữa”.

“Không, cùng với bác Gerold”.

“Vâng, bác Gerold đi cùng”.

“Dạ, thật đấy”.

“Con sẽ nói với bác ấy”.

“Dạ”.

“Tạm biệt”.

“Vâng, con sẽ làm”. Nó trả lại điện thoại cho tôi, thiếu lễ độ như một đứa dậy thì.

“Cháu phải nói với bác điều gì?” tôi hỏi.

“Là bác rất đáng yêu, vì bác cùng cháu đến bác sĩ chữa răng”.

“Nữ bác sĩ”, tôi chỉnh lại. “Còn thì mẹ cháu nói đúng đấy, bác là người đáng yêu”.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.