Vì một lý do nào đó, tôi cảm thấy có nhu cầu kể cho Manuel nghe về món tiền quyên góp ẩn danh kỳ quái đó.
“Cháu có muốn biết sếp vừa báo tin gì cho bác không?” tôi hỏi.
“Cớ gì mà không muốn biết chứ?” nó đáp. Thôi thì cứ tạm coi là nó quan tâm, và tôi thuật lại chuyện vừa xảy ra. Nghe xong, hầu như nó không bớt vẻ lãng đãng so với trước đó, nhưng lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào đời tôi ở cương vị con trai và người chia sẻ văn phòng, nó đặt một câu hỏi thông minh: “Các báo khác có viết về vụ này không?”
“Không rõ”, tôi nói. Tôi không đọc các báo khác, và tất nhiên càng chẳng thèm ngó đến báo nhà. Nhưng sau đó chúng tôi đi kiếm tất cả các tờ báo thứ Năm và xác định câu chuyện người vô gia cư bị cắt giảm kinh phí là chủ đề địa phương thời sự mà một số tờ báo danh tiếng đăng tin cặn kẽ.
“Vậy thì tin của bác hoàn toàn chẳng phải là cái gì đặc biệt”, Manuel nhận xét.
“Bác chưa bao giờ cả quyết tin đó là cái gì đặc biệt”, tôi nói.
“Tuy nhiên”, Manuel nói, “hình như người quyên tiền chỉ đọc báo Everyday, nếu không thì người ấy đã gửi kèm một mẩu cắt từ báo khác”.
Lập luận này tuy hàm chứa một logic nhất định, nhưng được diễn đạt một cách thù nghịch và mang âm hưởng bỉ báng, khiến tôi phải xử lý ngay.
“Manuel, bác đã làm gì cháu?”
“Bác làm gì cháu á?”
“Đúng thế, cháu có thể cho bác biết, bác đã làm gì cháu?”
“Bác chẳng làm gì cháu cả, chỉ có cái là…”
“Chỉ gì?”
“Ồ, chẳng có gì cả”, nó làu bàu.
“Không, không phải là chẳng có gì, mà nhất định có gì đó, và bác muốn cháu nói cho bác biết đó là gì. Bác phải làm cho ra nhẽ! Cháu hiểu bác chưa?” Nó đã hiểu tôi. Làn sương mù dày đặc của nỗi chán chường kinh niên tan đi, mắt nó đột nhiên mở to gấp đôi bình thường, khiến tôi nhận rõ mắt nó pha trộn màu xanh, đồng thau và hổ phách như mắt tôi, ít nhất là tôi tự huyễn hoặc như vậy.
“Tại sao cháu phải đến đây? Ở đây là đâu? Cháu đã bị lôi vào chuyện gì? Phòng này là phòng gì? Tờ báo ngớ ngẩn này là báo gì? Những người kỳ quái này là ai? Họ làm gì ở đây? Làm sao có thể làm việc ở đây?” Nó nghỉ một lát để lấy hơi cho đợt tấn công kế tiếp. “Và bác nữa? Bác có vấn đề gì? Bác thờ ơ với mọi sự. Bác chỉ ngồi đó, ngó vào màn hình và chẳng làm gì cả. Okay, cháu cũng chẳng làm gì nhiều, nhưng cháu còn trẻ. Mà nói cho cùng, ở đây thì cháu làm được gì cơ chứ?” Nó sợ sệt nhìn tôi vì biết đã đi quá đà. Nhưng lúc này thì chả còn gì để mất, nó có thể cho tôi nghe toàn bộ sự thật. “Lúc nào bác cũng mặc độc một cái gi lê xanh. Và giày của bác! Người lớn không dùng những đồ ấy, trẻ con cũng không, cháu hoàn toàn không biết người nào mặc mấy thứ đó. Thêm nữa, bác nồng nặc mùi rượu. Mẹ cháu kể, bác là một tay chơi đáng mến, có thể đáng mến thì đúng, khá đúng, nhưng tay chơi thì hoàn toàn không. Bác không có ô tô, cũng không có mô tô. Giá mà bác có xe đạp, nhưng xe đạp cũng không nốt. Và bác cháu mình chưa có một dịp duy nhất nào vui vẻ với nhau. Cháu cần nửa tiếng là xong bài về nhà, thì giờ còn lại cháu rảnh rỗi vô tích sự, chỉ đợi xem bác có…”
“Rượu không hôi”, tôi nói.
“Vâng ạ, không hôi, mà là rất hôi!”
“Cháu rất hỗn. Bác không khi nào uống đồ gì hôi!” Manuel cười phá lên. Sảng khoái. Có lẽ nó thấy nhẹ người sau khi nói huỵch toẹt hết với tôi mà tôi không phát điên lên. Ở địa vị tôi có lẽ các ông bố khác hoặc các bạn cũ khác của mẹ nó đã nổi đóa tắp lự. Dĩ nhiên chẳng hay ho gì khi bị nghe một thằng nhãi mười bốn tuổi nói như thế với mình, nhưng phải công nhận nó có khí phách, và tôi thấy khoái, chả gì thì trong đó cũng có một lời khen nho nhỏ cho tôi, vì Alice miêu tả tôi cho nó như một tay chơi đáng mến. Thú thực là tôi coi trọng nhận xét về mình từ những phụ nữ có trình độ “Nữ bác sĩ không biên giới” hơn là từ bọn ranh mới lớn, cái bọn cứ tưởng nhà trường và cuộc đời là một, cũng như thế giới này chỉ có nhất hoặc bét.
“Bác thấy cháu nói ra hết được là tốt”, tôi nói mà không chắc là nó đã nói ra hết chưa. Giờ thì tôi đã gây ấn tượng cho nó, tôi có thể nhận rõ, ấn tượng hoặc sốc, một trong hai.
“Bác không cần quy hết vào mình”, nó đáp. Ồ, không đâu, tôi không bao giờ quy hết những lời đó vào mình. Khi ra về, nó tự nguyện bắt tay tôi.
“Cho bác gửi lời chào cô Julia nhé”, tôi gọi với theo. Xong. Giờ thì tôi cần gấp một ngụm bia. Trong ngăn kéo dưới cùng của bàn giấy còn một lon dự phòng - hâm hấp nóng, nhưng không sao.