Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trượt Băng? Không, Cảm Ơn
Trượt Băng? Không, Cảm Ơn

❊ ❊ ❊

Cho đến khi Sophie Rambuschek gọi điện báo có nhiều tin thú vị cho tôi, đã có thêm hai món tiền ẩn danh. Một phong bì mười nghìn Euro chuyển cho Hội từ thiện Cơ đốc giáo của những điều dưỡng viên chăm sóc người già, phong bì thứ hai dành cho Nhóm sinh viên Hồi giáo bất vụ lợi từng tham gia cứu một nửa ngôi làng trong một thiên tai sau trận lở đá ở miền Thượng Áo.

Hai món quà tặng này, số mười hai và mười ba, đều kẹp theo bài phóng sự của tôi trên tờ Neuzeit và đều được Manuel hỗ trợ, nhất là về mặt tâm lý. Vậy là nhà hảo tâm vẫn tin cậy vô điều kiện vào tôi hay bài viết của tôi và gián tiếp thưởng công cho mỗi nỗ lực nghề nghiệp của tôi.

Tại sao? Tôi chẳng thể cả quyết là điều đó không làm tôi quan tâm, tuy nhiên tôi rất mệt vì ngày nào cũng nát óc suy đoán. Có thể nhà hảo tâm đích thực là người quen bí hiểm của mẹ tôi, tác giả những email lắt léo? Nhưng thực tình tôi không muốn lao qua những cánh cửa đang đóng và hình như cũng không ai muốn tự nguyện mở ra.

Về chuyện tâm tư, nay đã có thêm tiến bộ trong nỗ lực thúc đẩy Rebecca phát triển cảm xúc của cô dành cho tôi. Tôi viết cho cô vào những thời điểm cực kỳ khác nhau trong ngày và trong đêm, nghĩa là thỉnh thoảng, tin nhắn hoặc email ngắn ngủn, cô đọng, kèm vài lỗi sơ ý, với nội dung hạn chế vào điểm duy nhất là tôi đang nghĩ đến cô. Thường thì cô trả lời, tất nhiên không bao giờ vào lúc tôi mong, do đó tôi lại dần bỏ thói quen chờ đợi. Trong đầu tôi có một bảng chấm điểm cho các thư trả lời của cô, từ 1 đến 100. Điểm 1: Thế thì tốt cho anh, nhưng có nhất thiết phải liên tục thông báo cho tôi? 100: Tôi cũng chỉ nghĩ đến anh suốt ngày suốt đêm. Trên bảng xếp hạng đó cô dao động quanh điểm 55, những ngày tốt hơn thì chúng tôi đạt 60. Nghe đại khái như sau: “Chào Gerold, cảm ơn anh đã nghĩ đến tôi. Luôn là cảm giác tốt khi biết có ai đó rung động cùng bước sóng. Chúc anh buổi tối tốt lành, Rebecca”.

Chủ nhật vừa rồi, đại diện cho một ngày đông sáng sủa, cô tự bắt đầu và nhắn tin hỏi tôi có hứng cùng cô và Nora đi trượt băng ở một nhánh cụt của sông Danube đóng băng. Tiếc là ba phần tư bỏ phiếu chống - Nora, nhánh sông đóng băng và đặc biệt là môn trượt băng. Vì nếu tôi không có mấy năng khiếu trong đời thì năng khiếu giữ thăng bằng là kém nhất, ngay cả khi đi giày bình thường không có thanh trượt tôi đã khó giữ mối liên hệ chặt chẽ với đất mẹ. Tôi thoáng nghĩ đến khả năng cứ vài giây lại một lần ôm chặt lấy Rebecca, nhưng ngay lúc đó tôi cũng muốn có một bộ dạng ít thảm hại hơn. Có thể đó lại không phải Rebecca, mà là Nora, người được đặc cách giữ trách nhiệm đỡ tôi khi loạng choạng, nhặt tôi khi tôi nằm lăn ra hoặc truy tìm trên mặt băng trơn tuột của nhánh sông Danube khi tôi mất tích. Như vậy thì mạo hiểm quá. Do đó tôi viết: “Rất tiếc hôm nay tôi bận, nhưng có thể tuần sau hai chúng ta gặp nhau vào một buổi tối đẹp”.

Câu trả lời: “Tiếc quá. Nhưng một tối tuần sau thì rất hay. Mình lại đi ăn nhé. Hay anh đến thăm nhà tôi và tôi nấu món gì đó. Tôi có đam mê nấu ăn, nhưng không nấu cho mình tôi!!” Nghe có vẻ được 95 điểm, thêm hai dấu chấm than thậm chí 96 điểm trên bảng-điểm-phát-triển-cảm-xúc, ít nhất là bảng điểm của tôi. Tiếc rằng chả có chứng cứ nào để biết bảng điểm của tôi giống hệt bảng điểm của cô.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.