Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ở Sterntalerland
Ở Sterntalerland

❊ ❊ ❊

Tuần sau đó tôi viết ba bài phóng sự xã hội dài cho tờ Neuzeit, nghĩa là nhiều hơn tối thiểu hai bài rưỡi so với sức tôi trong hoàn cảnh bình thường, nhưng hoàn cảnh lúc này không bình thường nữa, mà cũng chẳng có vẻ gì là sẽ quay trở lại bình thường. Xét về động cơ thì tôi sửng sốt một thời gian dài, không hiểu nó từ đâu đến, cho đến khi tôi chấp nhận nó và hoàn toàn thấy thỏa mãn. Có lẽ tôi thấy thỏa mãn khi một số người mong đợi gì đó ở tôi, đó là những người vốn vẫn quan trọng với tôi hoặc đột nhiên trở nên quan trọng. Không, thực ra họ không mong đợi, mà họ mong ước, vì nhìn chung tôi không thể đáp ứng thật tốt các mong đợi của họ cho đến khi những mong đợi ấy nguội dần và rốt cục người ta không mong đợi gì ở tôi nữa - đó là bài học mà kinh nghiệm sống dạy tôi. Nhưng tôi khó đành lòng từ chối mong ước của ai, nhất là khi những mong ước ấy không thể hiện qua lời nói để tôi còn có điều kiện phản bác bằng luận cứ hợp lý. Những mong ước ấy thường chỉ là ánh mắt người ta ném cho tôi, và tôi thậm chí chẳng cần hứng lấy, vì chúng tự động dính chặt vào tôi. Nhà vô địch thế giới trong môn ném ánh mắt dính như keo và bão hòa mong ước tên là Manuel. Nó chỉ cần nhìn tôi là tôi biết nó muốn gì ở tôi, thậm chí biết nó cần đến mức nào. Đôi khi tình thế rất cấp thiết và tôi tiếp nhận các mong ước ấy của nó mạnh mẽ đến nỗi không thể phân biệt được nữa, liệu đó có còn là mong ước của nó hay đã là mong ước của chính tôi.

Chẳng hạn chiều nay nó kể về Sterntalerland, một nhà chăm sóc cuối đời cho trẻ em mắc bạo bệnh ở Burgenland, nơi gia đình bạn học Paul của nó dừng chân một tuần. Đứa em gái Lilli chín tuổi của Paul đã mổ u não, và mặc dù gia đình nó không thể trang trải những ngày cư trú ở trung tâm điều trị và bảo hiểm y tế dĩ nhiên chẳng bù vào mấy, do các công ty bảo hiểm bệnh tật trong hệ thống bệnh hoạn ở đất nước này còn chưa đủ vặt mũi đút miệng mình, nói gì đến chuyện đút vào miệng người trong hoạn nạn, tóm lại là mặc dù gia đình ấy không có tiền nhưng vẫn được nhận vào Sterntalerland, nghe nói đó là kỳ nghỉ tuyệt vời nhất của Lilli, đặc biệt nhờ có Estrella - do chỉ uống nước lê ép mà có thân hình thon thả và giữ khá vững trọng lượng bốn tạ. Estrella là một con ngựa. Và với Lilli có lẽ đây là kỳ nghỉ cuối cùng, nhưng dù vậy Lilli rất hạnh phúc và Paul lại có thể ngủ ngon hơn đôi chút, Manuel kể.

Xong phần tường thuật vốn đã làm tôi choáng váng vì thần kinh tôi không thể chịu nổi những câu chuyện lạc quan với kết thúc tiên lượng bi quan, Manuel ném cho tôi ánh mắt mong ước dính như keo. Thế là hôm sau chúng tôi đi tàu hỏa và xe buýt về tận Burgenland - nơi mọi người ưa sống bằng nước quả ép và khinh bỉ lườm người nào vào quán gọi bia.

Tóm lại, chúng tôi đến đó làm bài phóng sự khiến chính chúng tôi rơi nước mắt. Tôi nhẹ người khi Manuel bật khóc nức nở và tôi tạm thời được sắm vai người an ủi.

Hầu như không thể nhận ra ở đa số trẻ em bạo bệnh và cha mẹ chúng những gì họ đã phải trải qua cũng như một phần còn chờ họ. Ở Sterntalerland giữa cảnh đồng quê thơ mộng, yên tĩnh và ấm áp, họ được chặn kim đồng hồ lại, bắt thời gian ngừng trôi vài hôm để nghĩ đến những điều đẹp đẽ, thu thập hơi sức cho đoạn cuối cùng trước vạch đích. Ở đây mỗi phút đều quý giá như sự cô đặc của nhiều năm sống tiếp, và có chứng kiến điều đó mới ý thức được thời gian bị bán cho chúng ta một cách rẻ mạt ra sao trong guồng máy gấp gáp thường nhật. Hoặc chính chúng ta thản nhiên vứt bỏ thời gian một cách vô thức. Vâng, hình như chính tôi cũng là một trường hợp như vậy, hoặc thậm chí còn có thể là một ví dụ điển hình.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.