Về đến căn hộ mini, chúng tôi lại lao vào các chuyện còn để ngỏ trong ngày. Ví dụ tôi còn một tiếng nữa để chuẩn bị tâm lý cho hành động dâng hiến sắp tới - sau vụ hiến tiền thì đến lượt tôi hiến răng kèm hiến máu. Tóm lại: Rebecca Linsbach đợi tôi, ít nhất là tôi tưởng tượng ra cảnh cô đợi tôi, song thời gian cũng chẳng vì thế mà trôi qua nhanh hơn.
Sau minh chứng hùng hồn rằng cuộc đời hoàn toàn có thể đem lại những giây phút thần tiên, Manuel không còn chút vui thú nào để đánh vật với bài tập Toán, do đó nó bắt đầu kể tôi nghe những vụ phiêu lưu của nó hồi bé, như lần vác xe đạp trên vai lội qua một con sông chảy xiết có nhiều cá sấu, lần khác đã sống sót qua trận thổ tả, thương hàn hay ít nhất là viêm phổi ở trại cắm lều, hay đã từng suýt bị ván lướt của mình đập vỡ đầu trong kỳ nghỉ huyền thoại ở Úc, vv. Chuyện của nó thường bắt đầu bằng “Hồi cháu với mẹ ở… và ở…” Đến một lúc nào đó, tôi lấy hết can đảm ngắt lời nó.
“Manuel này, cho bác biết… bố cháu?” Tôi nhìn ra cửa sổ để câu hỏi không có vẻ nghiêm trọng lắm.
“Bố cháu làm sao ạ?” nó hỏi.
“Cháu biết gì về bố?”
“Chẳng biết gì. Nhưng sao bác hỏi?”
“Mẹ không kể gì về bố cháu à?”
“Không. Mẹ nói là chẳng có gì nhiều để kể. Nhưng nếu cháu muốn biết thì mẹ sẽ kể, tất nhiên”.
“Và mẹ kể gì?” tôi hỏi.
“Cháu có muốn biết đâu”.
“Tại sao không?”
“Vì cháu không quan tâm”.
“À”, tôi nói.
“Ông ấy cũng không quan tâm đến cháu mà”, nó nói.
“Vì sao cháu dám chắc thế?” tôi hỏi.
“Giả sử ông ấy quan tâm đến cháu thì một lúc nào đó ông ấy sẽ gõ cửa, sẽ đến, sẽ chúc mừng cháu nhân sinh nhật hoặc tặng cháu thứ gì đó, hoặc bố con sẽ cùng nhau đạp xe, đi xem đấu bóng hay xem phim hay gì đó tương tự”.
Dĩ nhiên tôi đã chực thốt lên cho nó biết rằng có thể bố nó mười bốn năm trời không hề biết mình là bố nó.
Nhưng câu đó chắc cũng chẳng êm tai với một đứa con trai. Chưa kể rằng biết đâu nó sẽ nghi, và tôi không dám mạo hiểm, ít nhất là chưa dám vào lúc này.
Vì thế tôi trả lời, “Có thể bố cháu không tự tin để gõ cửa nhà cháu”.
“Cớ gì để không tự tin?”
“Có thể vì ngại cháu không thích ông ấy”.
“Cớ gì để cháu không thích, khi cháu hoàn toàn không biết ông ấy?”
“Đúng đấy”. Tôi nên dừng những câu hỏi ngớ ngẩn.
“Nhưng, đôi khi cháu thấy thiếu bố chứ?” tôi chỉ hỏi nốt câu nữa.
“Không”.
“Vì sao không?”
“Vì, cái gì mà người ta chưa bao giờ có thì cũng không thể thấy thiếu, vì người ta không hề biết cái mà người ta thấy thiếu là gì”.
“Đúng”. Ông lỏi con khôn phết. Đôi lúc tôi có ấn tượng là nó mang nhiều chất xám hơn hẳn bố nó.
“Và mẹ lại càng không cần ông ấy, mẹ có hàng đống bạn bè, họ cũng chăm sóc cháu”. Như bác chẳng hạn, tôi nghĩ, có thể nó cũng đang nghĩ thế chăng?
“Như bác chẳng hạn”, nó nói.