Lúc gặp Rebecca Linsbach tôi mới ý thức rõ ràng được những gì đã diễn ra trong ngót một tuần rưỡi vừa qua, và chúng ít ảnh hưởng chừng nào đến sự thật sau đây: Rebecca Linsbach - người phụ nữ mà cứ mỗi lần gặp nhau lại càng duyên dáng hơn ấy - chỉ quan tâm đến một phần nhỏ ở cá nhân tôi, đúng hơn là chỉ một chi tiết nhỏ trong cái phần nhỏ ấy, đã thế, đó còn là chi tiết chỉ dùng các vũ khí sát thương mới tiếp cận được, và ngay cái mảnh nhỏ của sự quan tâm nặng chất tàn bạo ấy cùng lắm là mang tính nghề nghiệp, thậm chí giả tạo. Ít nhất thì cô cũng thành công trong việc dần dà làm tôi bớt sợ trước nỗi kinh hoàng vì đau, ví dụ như đau ở số tám hay số chín hàm trên bên phải từng khiến tôi trắng đêm nhiều lần.
Nếu cô có nguyên tắc bất di bất dịch là không tạo ra bất cứ quan hệ chuyện trò nào vượt quá chủ đề răng lợi với bệnh nhân của mình, thì riêng lần này cô đã phạm lỗi trầm trọng. Vì đến giai đoạn chuẩn bị chia tay bỗng cô hỏi tôi, dĩ nhiên hoàn toàn bâng quơ, nhưng tôi không chấp, “Thằng bé nhà anh khỏe không?” Tôi bèn cố tình nhìn cô hết sức ngơ ngác như có thể, và quả thực cô nhớ ra ngay tắp lự câu phủ nhận của Manuel dạo nọ. “À, anh là… Nó là… Anh không phải… bố nó, mà chỉ là… chỉ là bạn thân của mẹ nó, hiện đang công tác ở châu Phi, nếu tôi không nhầm”.
“Chuẩn không cần chỉnh”, tôi đáp. Rồi tự nhiên như ruồi, tôi chọn cách phòng ngự tốt nhất là tấn công, về hướng sự thật. “Nhưng chị cho phép tôi tiết lộ một chuyện nhé?” tôi hỏi. Tôi không chừa cho cô một phần nghìn cơ may nào để từ chối, và cô đành gật đầu cho phải phép. “Thực tế thì Manuel đúng là con trai tôi đấy. Nhưng nó không biết đâu. Còn tôi cũng mới biết trước đây mấy tháng”. Lần đầu tiên tôi có cảm giác rằng cô nghĩ gì đó ngoài chuyện răng lợi, nhưng đó là địa hạt mà cô rất vụng, do đó tôi muốn đỡ chút gánh nặng trên đôi vai gầy của cô. “Xin chị tha lỗi cho tôi đã làm phiền chị với mấy chuyện riêng lẩn thẩn”.
“Ồ không, không, anh không làm phiền gì hết. Chỉ hơi lạ là…”
“Vâng, cũng lạ. Thú thực là tôi cũng vẫn chưa làm quen hẳn vụ này”. Giờ thì cô cười mỉm. Nhưng tôi không để bị đánh lạc hướng. Và chính cô cũng phải hiểu ra rằng sau bản tự thú bạo liệt về địa vị làm cha sẽ không ai lẳng lặng rời khỏi phòng khám răng. Vậy là tôi thuật lại qua bốn, năm câu thần tốc lý do tôi đến với thằng cu, hay nó đến với tôi.
“Ừ, đúng là đường đời muôn nẻo” cô đáp. Có lẽ cô là người duy nhất trên hành tinh này mà tôi tha thứ cho cái câu sáo mòn đến kinh hoàng ấy ngay lúc vừa thốt ra.
“Nhưng giờ thì chúng tôi đã có một trải nghiệm thành công chung, thằng cu nhà tôi và tôi”, tôi khẩn trương tiếp lời.
“Ồ?” giọng cô uể oải.
“Bạn chơi bóng rổ với nó, Machmut, lẽ ra bị trục xuất về Chechnya cùng bố mẹ sau sáu năm xét đơn tị nạn. May quá, chúng tôi đã chặn lại được”. Tôi nghe rõ tiếng guồng máy phát động trong góc não nhỏ xíu không bị Thần Răng Lợi thống trị.
“Đó là câu chuyện vang dội trên báo, đúng không ạ?” cô hỏi. Ai không đích thân làm việc ở một tờ báo thì thường không dùng khái niệm số nhiều “trên các báo” mà quen nói “trên báo”, cứ như cả thế giới chỉ có một tờ báo.
“Vâng, chuyện đang nổi trong giới truyền thông”.
“Và anh là?” Có thể gọi đó là bước đột phá của tôi ở cô - cái mảnh nhỏ của mối quan tâm đầu tiên dành cho tôi, không giả tạo và không liên quan đến răng lợi, và tôi không thể không đáp ứng mối quan tâm đó.
“Tôi là nhà báo. Tôi đã viết về vụ này trên tờ Neuzeit”.
“Và con trai anh là thằng bé thiên thần đã viết về bạn nó?”
“Vâng, chính Manuel”, tôi kiêu hãnh, mặc dù nó vừa ăn trộm mất ánh hào quang của tôi. Dù thế nào thì rõ ràng là Rebecca không chỉ đọc tờ Neuzeit, một ngoại lệ khả ái trong làng nha sĩ, mà đột nhiên cô còn nhìn tôi với cặp mắt khác hẳn. Không, vẫn cặp mắt mọi khi, nhưng lần đầu tiên cô thực sự dùng nó để nhìn tôi, điều đó gây ra một cảm giác chộn rộn nhất định ở vùng giữa môn vị dạ dày và góc tá tràng như tôi đã từng biết ngày xưa, hồi mà tình trạng si mê đắm đuối xuất hiện cùng tần suất như dịch cúm.
“Và gia đình ấy có được ở lại Áo không?” cô hỏi, giọng đã thấy thấp thoáng nhiệt tình.
“Có, tạm thời được ở lại”.
“Hay quá”, cô nói.
“Vâng, hay”, tôi nói. Chúng tôi đang sải những bước dài về phía nhau. Cho nên tôi giở nốt vụ người giấu tên tặng mười nghìn Euro ra, cả chuyện đích thân Manuel cùng tôi được phép chuyển số tiền đó, vừa mới cách đây vài tiếng.
“Tim có dịp đập rộn ràng, đúng không?” cô nói.
“Vâng, cực kỳ rộn ràng, tim”, tôi đáp và thở dài nhẹ nhõm. Giờ thì quả thực chúng tôi đã từ răng vươn đến tim. Thế là hôm nay hầu như ước gì được nấy, và tôi có quyền bình thản về nhà.
“Anh này”, cô gọi với theo. Tôi ngoái lại, cố mỉm cười thật mê hồn, trong chừng mực được bên má bị tiêm thuốc tê cho phép.
“Không ăn uống trong hai tiếng tới”.