Tất nhiên ngày hôm sau tất cả các báo và kênh truyền thông đều giật tít lớn. “Đưa tin khách quan và nghiêm túc” có nghĩa là người ta được phép tham gia mọi cuộc bôi nhọ theo một luồng khác, cốt để ngỏ đó là sự thật hay bôi nhọ. Tức là người ta được đăng chi tiết mọi lời buộc tội, và chỉ cần để bên đối lập có điều kiện phát ngôn, và tìm đầu ra bên đối lập nào thích hợp hơn Clemens Waltner? Đối với ông ta, một người chẳng ai thèm phỏng vấn - có lẽ trừ tôi, đã có lần tôi toan hỏi ông vì sao khi ăn xúp cà chua lại mặc sơ mi trắng - đối với ông ta thì một tin tiêu cực đến mấy cũng còn hơn là chả có tin nào và được coi như quảng cáo miễn phí cho Tập đoàn Plus khổng lồ. Ông tận hưởng mỗi lần hiện diện và chẳng thèm cãi là hôm ở quầy bar có nói chuyện về các khoản quyên tiền ẩn danh, và sau vài ly vang thì có thể ông đã đùa rằng chính ông là nhà hảo tâm vĩ đại. Thậm chí có thể ông rút ra một tờ Everyday, chỉ bừa vào tin nào đó và cả quyết đó là địa chỉ sắp nhận được tiền tặng “của ông”. Người ta trích lời ông: “Vâng, thực tế là chúng tôi rất vui ở quán bar, chúng tôi làm đủ trò đùa nghịch. Nếu các biên tập viên của Leute heute không thể phân biệt được đâu là đùa và đâu là thật thì họ sẽ phải trả giá đắt, tin tôi đi”.
Bản thân tôi cực kỳ khó chịu vì chuyện bê bối này, mặc dù tôi chỉ thương hại Kunz và nhóm biên tập viên của Everyday ở mức hạn chế. Chính họ cũng đâu có bỏ lỡ dịp nào để làm ô danh kẻ cạnh tranh. Đơn giản là tôi chỉ thấy cực kỳ thất vọng, rằng một chuyện hay vô cùng, khả dĩ đem lại một tia hy vọng le lói cho những người cần được che chở, lại bị lật ngược nhanh đến chóng mặt như vậy.
Phải nghe các bạn tôi nói gì về vụ này. Như hằng tuần, họ đã tụ tập đầy đủ ở quán bar của Zoltan trong ngõ Schlachthaus để nhậu nhẹt và nóng ruột đợi tôi, đại diện truyền thông của họ. Trong mắt họ, vị thế của tôi đã thực sự được nâng cao hơn và có lẽ tôi còn có nhiều sức thu hút hơn trước, vì có thể nói rằng trong vụ bê bối nọ tôi là người ngồi hàng ghế đầu nhìn lên sân khấu, trong khi họ, những khán giả tầm thường, chỉ có mấy chỗ đứng rẻ tiền tận cuối nhà hát, đủ lờ mờ nhận ra rằng đã bị lừa một lần nữa. Cơ may duy nhất để phục hồi danh dự là đã biết từ trước.
“Chẳng phải tớ đã nói ngay từ đầu, toàn bộ vụ này chỉ là ngụy tạo?” thợ nướng bánh Josi mở màn.
“Chẳng ai làm chuyện đó mà không có mưu mô trục lợi gì - nguyên văn lời tớ nhé”, giáo viên dạy nghề bất mãn Arik nói.
“Nhưng mà, Geri, đừng nói là các cậu trong ban biên tập không biết gì cả nhé. Nhất định chuyện này đã được thông đồng nội bộ từ trước”, chủ phòng cá cược Horst tiếp lời.
“Các cậu nghe đây, thứ nhất là bọn tớ không hề biết gì hết, và thứ hai là chúng tớ thậm chí còn không biết Plus có thực sự nhúng tay vào vụ này không. Tớ thì không tin. Mới chỉ có lời buộc tội mà chả có một bằng chứng nào cả”, tôi nói.
“Dĩ nhiên là cậu phải nói thế” Josi thân mật vỗ vai tôi. Đối với gã thì tôi là kẻ tráo trở nhất quả đất cũng không sao, quan trọng là tôi sắp chi một chầu rượu mới.
“Không có lửa thì sao có khói, cớ gì mà báo nào cũng lên tiếng rầm rầm thế chứ”, Horst nói.
“Ngược lại chứ, Horst, báo nào cũng lên tiếng rầm rầm về khói thì mới suy ra lửa chứ. Nghề báo là thế”, tôi nói.
“Nghề đốn mạt”, Arik bình luận.
“Cậu nghĩ sao, Franticek?” tôi hỏi. Từ nãy đến giờ thợ rèn nghệ thuật người Séc của chúng tôi im ắng đáng ngờ và có vẻ trầm uất. Có lẽ gã cũng ngây thơ như tôi và tin vào cái ngoại lệ kỳ diệu trong quy luật của xã hội, tức là tin vào loạt hành động thiện nguyện bất vụ lợi.
“Cậu thử hình dung cậu là giám đốc nhà tạm trú cho dân vô gia cư, hoặc cậu chăm sóc miễn phí những đứa trẻ bị bỏ rơi, và cậu nhận được món tiền điên rồ ấy, cậu sướng phát cuồng vì ai đó đã nghĩ đến cậu, vì ai đó chìa tay cho cậu, vì ai đó tin vào cậu, ủng hộ cậu bằng rất nhiều tiển. Rồi thì té ra một thằng khốn nạn có quyền lực trong tay như thằng cha Waltner chỉ bày trò dối trá, đem tiền bẩn từ một tài khoản bẩn gửi đến những kẻ khốn đốn nào đó mà thực ra gã có thèm quan tâm đến họ đâu, và tất cả chỉ để cái công ty như cứt của hắn, vốn dĩ chỉ làm ra những sản phẩm như cứt, và, xin lỗi Geri, tất cả chỉ để cái tờ báo như cứt chuyên đăng tin như cứt…”
“Bao giờ thì cậu ỉa hết cứt của cậu đấy?” Horst hỏi.
“Tớ đãi chầu tiếp theo”, chủ nhà Zoltan hòa giải, vì không có gì quý hơn không khí yên bình dưới mái nhà này”.
Dĩ nhiên tôi quá hiểu ý Franticek, nhưng trong đầu tôi quay cuồng một ý nghĩ khác: giả sử vụ bê bối này chỉ là pháo xịt, nghĩa là nhà hảo tâm ấy có thật, liệu người ấy lúc này sẽ nghĩ gì? Liệu người ấy có rùng mình khi chứng kiến những hình nhân hãnh tiến như Waltner cùng đồng bọn đang rú lên sung sướng khi bắt chước nhại theo nhà hảo tâm như những con khỉ? Liệu người ấy có chịu đựng nổi lũ ngợm đang đánh nhau vỡ đầu trên mặt trận truyền thông và kiện cáo nhau với số tiền hàng triệu? Giả sử nhà hảo tâm đó có thật, liệu người ấy còn muốn cầm lên tay một phong bì trắng nữa? Tôi sợ là phép thần đó đã vĩnh viễn vụt tắt.