Một trong những điểm bất lợi hi hữu của rượu mà tôi biết được, đó là sau một tiếng đồng hồ làm việc đầu óc người ta có cảm giác đã làm việc khoảng hai mươi tiếng và không thể nào làm thêm nổi lấy một phút nữa, bởi vì mọi ý nghĩ sáng sủa đã bị dùng hết rồi, chỉ còn lại một ý nghĩ tối mù, đó là ý nghĩ hướng đến quán rượu gần nhất. May mà tôi biết trước điều đó và kịp thời định hướng kế hoạch viết lách của tôi cho trang phóng sự.
Đích thân tôi viết phần bình luận ngắn. Chỉ khoảng ba chục dòng, và lý trí sáng suốt khẽ rỉ tai tôi phần nội dung: bỏ qua chuyện đơn xin tị nạn được xử lý kiểu gì, người ta không thể cho phép một gia đình có con sống ở đây sáu năm, có thể coi là cho nhập tịch, để rồi đột ngột tống họ về thảo nguyên Chechnya, lại nơi họ bị đàn áp chính trị nữa chứ.
Công việc của Manuel là thu thập mọi con số và dữ kiện về số phận của gia đình Payev, nghĩa là phác thảo xuất xứ, quá trình lánh nạn cũng như cuộc sống của họ ở Áo. Thằng bé gọi điện gần một tiếng cho huấn luyện viên bóng rổ, đặt nhiều câu hỏi rất khôn khéo rồi ghi chép khá lành nghề. Tôi quan sát nó làm việc đó, nhận thấy nó hăng say ra sao khi thu thập tài liệu. Một mặt thì rất đáng khâm phục, mặt khác có thể nó không phải là con trai tôi.
Từ trang Wikipedia có thể lấy thêm thông tin về Luật tị nạn của Áo, chiến tranh Chechnya và làn sóng tị nạn. Việc của tôi chủ yếu là sắp xếp câu chữ tiếng Đức cho tử tế.
Phần nặng ký và quan trọng nhất rốt cục tập trung vào Machmut, để nó tự mô tả hoàn cảnh, cũng như nói lên nỗi sợ hãi cùng nguyện vọng của nó.
“Nó làm thế nào được?” - Manuel hỏi tôi.
“Bảo nó gửi cho cháu tin nhắn, như tin ban nãy, nhưng phải dài gấp mười”.
“Và viết gì trong đó?”
“Tất cả, nhớ gì viết nấy, nghĩ xem có gì quan trọng và lay động tâm can”.
“Cả chuyện bóng rổ nữa?”
“Tất nhiên. Nó phải viết về cái gì quý giá nhất nếu được ở lại đây, rảnh rỗi làm gì, cùng bạn bè chơi trò gì, đất nước Áo đẹp ra sao, nói tiếng Đức thú vị thế nào, đến trường có vui không, thích giáo viên nào nhất, ưa ăn món gì nhất…”
“Spaghetti và tiramisu”, Manuel chen ngang.
“Thế à? Cũng được, cháu bảo nó là có lẽ ta phải sửa thành món thịt rán kiểu Vienna và bánh phồng Kaiserschmarrn”. Manuel cười. Nó đã hiểu tôi, hơn thế nữa, nó thấu hiểu nghề báo, ở tuổi mười bốn!
Buổi chiều Norbert Kunz gọi điện, hốt hoảng báo tin Sophie Rambuschek vào bệnh viện vì nghi viêm phổi.
“Chắc vì hơi tham việc quá”, tôi nói.
“Sao cơ?”
“Cô ấy đã làm việc quá sức trong thời gian qua”.
“Có lẽ. Cô ấy nói là ông, ông Plassek, có thể có một chuyện dự phòng cho trang phóng sự, tức là ông có thể làm một trang đúp?”
“Cô ấy nhất định đang bị sốt cao”, tôi đùa.
“Sao cơ?”
Có lẽ không nên đùa với những người thiếu óc khôi hài và lại còn ngập đầu trong công việc. “Vâng, nghiêm túc đấy, tôi sẽ viết một trang đúp, tôi đang có một chuyện hay”.
“Hay quá. Nội dung gì vậy?” Kunz hỏi. Chính điều tôi sợ.
“Về số phận một gia đình, báo mình được độc quyền khai thác, rất bi ai, rất xúc động, rất kịch tính, rất… trực tiếp lấy từ cuộc sống, chuyện số mệnh mà. Và xúc động. Và ta có độc quyền”.
“Okay, ông Plassek, làm đi, làm đi! Ông biết rồi đấy, mười bảy giờ là hết giờ biên tập”.
“Được, đến mười bảy giờ thì tôi làm kịp”.