Đầu tháng Mười rồi mà thủ phạm vẫn không lộ dấu vết, tức là người hảo tâm, mặc dù vô số chuyên gia mới khai quật trong chuyên ngành tâm lý học, đoán mò và bói toán cung cấp hằng ngày mọi đặc điểm của người ấy ngày càng sắc nét, toàn diện và hoàn hào. Công cuộc lần dấu vết của Mạnh Thường Quân đã phát triển thành môn thể thao đại chúng. Người ta yêu trò đánh đố xã hội hóa kỳ lạ ấy. Chưa bao giờ có cuộc điều tra mà đối tượng không phải là kẻ cướp, mà hoàn toàn đối nghịch, và mỗi bài báo về vụ này - dù ngô nghê đến mấy - dường như cũng theo đuổi mục đích từ thiện, góp phần cải tạo thế giới theo cách riêng của mình.
Món tiền thứ tư xuất hiện ít lâu sau. Niềm hạnh phúc đó không chỉ được hân hoan đón chào như một sự kiện xã hội lớn trong thành Vienna, mà còn lan tỏa ra xa, khiến Everyday rơi vào một cơn mê cuồng vì sung sướng, kéo theo hệ quả kinh tế. Vì ngày càng nhiều khách hàng đăng quảng cáo muốn giới thiệu sản phẩm của mình trên tờ báo miễn phí mà giờ đây ai ai cũng đọc, để có thể nói là bán mặt hàng đó như một tặng phẩm gửi đến nhân loại.
Vâng, trong phong bì thứ tư trĩu nặng mười nghìn Euro ấy có kèm mẩu tin cắt từ Everyday, và hầu như tất cả các thám tử nghiệp dư, kể cả các bạn nhậu của tôi ở quán bar của Zoltan, đều nhất trí về thói quen đọc của nhà hảo tâm: người đó duy nhất chỉ tập trung đón đọc mục thời sự Thập Cẩm. Sophie Rambuschek có thể đổ bao nhiêu tâm huyết giả cầy vào các phóng sự xã hội vĩ đại và chuyên mục của mình thì tùy, nhà hảo tâm không vì thế mà mở ví.
Ông yêu sự mộc mạc, khiêm nhường hơn:
Ngân quỹ của Phòng Tư vấn Xã hội Vienna “Hilfe jetzt” bắt đầu cạn kiệt. Tổ chức từ thiện cho những hoàn cảnh khốn khó, với phương châm cứu trợ một cách nhanh chóng và phi quan liêu, buộc phải từ chối các đơn xin ngày càng nhiều.
Ban đầu Sophie dự định viết một bài phóng sự xã hội dài, nhưng sau đó cô quyết định viết về khủng hoảng của lực lượng cứu hỏa tình nguyện do thiếu lớp kế cận ở một số quận để có thể hoạt động hữu hiệu và phủ sóng toàn diện. Do đó nỗi lo của Phòng Tư vấn Xã hội co lại thành một tin ngắn, và dường như vì thế mà trúng số độc đắc.
Việc nhà hảo tâm ẩn danh chỉ duy nhất đọc các tin ngắn trên Everyday tiết lộ điều gì về nhân vật đó? Dư luận đưa ra một loạt phỏng đoán như sau:
1) Chắc chắn ông ta hạn chế dụng công tối đa khi chọn người có nhu cầu giúp đỡ.
2) Thậm chí ông ta không có ý định trả tiền cho tờ báo mà nhờ nó ông tìm ra người để tặng tiền.
3) Hoặc ông ta không muốn mất công ra quầy báo hay không muốn phải nhờ ai. Ông ta nhặt báo ngoài phố và không muốn chạm trán ai khi chọn đối tượng nhận tiền.
4) Tầm vóc và ngay cả tư tưởng hệ của tờ báo, gọi là tiêu chí ngôn luận của báo, hoàn toàn không quan trọng đối với ông ta.
5) Hoặc ông ta có động cơ rõ ràng về chính sách truyền thông và chính sách xã hội, vậy thì có thể ông ta coi đây là một nhu cầu muốn biến tờ báo này thành cái loa cho các đối tượng thiệt thòi trong xã hội.
6) Dù thế nào thì ông ta cũng có xu hướng chú trọng những lời cầu cứu yếu ớt sau cánh gà, bỏ ngoài tai những vụ rùm beng trên sân khấu xã hội.
7) Ông ta đã già, không còn hứng thú và cũng chẳng đủ sức phân tích sâu xa các trường hợp khốn khó ngoài xã hội, vì vậy cứ vớ tờ báo miễn phí theo thói quen cố hữu rồi chọn ngẫu nhiên trong mục thời sự Thập Cẩm.
8) Tuy nhiên ông ta đủ quan tâm để nêu nguồn mà ông lấy thông tin, chứ không thì ông đã không gửi kèm mẩu báo cắt ra. Người ta có thể tranh cãi, liệu ông ta có nghĩ xa đến mức là nếu thiếu những mẩu báo ấy thì đã không có sóng gió trong truyền thông và không có tác động rộng lớn trong quần chúng.