Chiều thứ Năm, khi một cuộc họp toàn thể các cộng tác viên Everyday được triệu tập đột xuất, lập tức ai cũng dự đoán rằng có món tiền thứ năm của người ẩn danh. Thực ra chúng tôi đoán đúng, nhưng tiếc là mới chỉ đúng một phần.
Nhìn vào cách vung tay ngơ ngác cùng cơ mặt giật giật của Norbert Kunz là đủ biết có gì đó không ổn và tình trạng phấn khích nhân tạo được vun đắp mấy tuần này bỗng dưng có nguy cơ xẹp hơi. Ngoài ra người ta chỉ đặt lên bàn mấy bình nước lọc mà không bật nút chai vang nổ nào.
Nhưng trước tiên, một tin vui được thông báo: gia đình Wenger ở Grossreinprechts nhận được mười nghìn Euro. Trong phong bì trắng thiếu tên người gửi không chỉ có hai chục tờ năm trăm, mà cả mẩu báo quen thuộc cắt ra từ Everyday. Trang trại của đại gia đình nông dân năm con bị sét đánh tan tành vào buổi đêm hay “san thành bình địa”, ông chủ gia đình và vợ đang mang thai đứng trước “đống tro tàn của cuộc đời” theo như nguyên văn đoạn tin ngắn. Người ta có thể cá cược rằng tin ấy sẽ khiến nhà hảo tâm động lòng. Và thực tế cũng diễn ra đúng như vậy.
Sau đó Kunz có một bài nói chuyện rất lạ, thoạt tiên tôi chẳng hiểu ông có ý gì. Với giọng cay nghiệt và hung hãn, ông than vãn về những góc tối của giới truyền thông xứ này, về tính tị nạnh, ghen ghét và phản phúc. Cứ như ông định nói rằng Everyday là ngọn cờ đầu đạo đức của đất nước, là ốc đảo của lòng bao dung, là tâm điểm của tình tương thân tương ái thánh thiện, là giàu chất Thiên Chúa hơn chính Thiên Chúa giáo, khiến nhà hảo tâm không thể không dùng tờ báo này cho mục tiêu cao cả của mình. Nhưng lực lượng thù nghịch đã ngó đến, chúng dòm ngó, ém mình phục kích, đặt bẫy và đợi cơ hội để bôi nhọ những người tốt, kéo họ xuống hố bùn bê bối.
Cuối cùng ông cũng đi vào điểm chính: Clemens Waltner, giám đốc điều hành của Everyday, thành viên hội đồng quản trị, cái đầu (nhìn bề ngoài có lẽ phải gọi là cái bụng) chỉ huy của Tổ hợp bán sỉ Plus, bị tình nghi giật dây cho loạt tiền quyên góp ẩn danh, nói cách khác, ông ta đã nghĩ ra rồi triển khai trò này cùng một số tòng phạm chưa lộ diện, cốt để tạo tiếng vang cho tờ báo miễn phí hạ cấp và thu hút khách hàng đăng quảng cáo - và thực sự đã đạt mục đích đó, nếu luận điệu trên có cơ sở.
Nhưng thực ra tôi không thể hình dung là luận điệu đó đúng. Nhân một buổi tiệc liên hoan Giáng sinh của công ty tôi đã quan sát Clemens Waltner ở khoảng cách gần, khi ông ăn xúp cà chua, và tôi tự hỏi, vì sao những người ăn tham như vậy lại luôn luôn mặc sơ mi trắng. Tôi chẳng tin là ông ta có đủ thông minh về mặt xã hội hay nói chung đủ thông minh để kích hoạt được một vụ vô cùng tinh vi như vậy, đã thế lại phải đầu tư thêm ít nhất năm chục nghìn Euro.
“Đó là chuyện bịa đặt từ A đến Z”, tất nhiên Kunz cũng cả quyết như thế, và cả đám nhân viên rì rầm tán thưởng. Chỉ cần để ý xem ai và báo nào đưa chuyện này ra là đủ, hay đúng hơn là báo nào đang chuẩn bị tung quả bom đó vào số thứ Sáu. chính Leute heute, tờ báo cạnh tranh, chuyên đăng những chuyện tọc mạch bẩn thỉu về đời tư các ngôi sao hạng ba và có nhóm khách hàng tương tự như Everyday. Tòa soạn bên đó tung tiếng đồn rằng họ nhận được cuộc băng thu âm, ghi lại lời Waltner ba hoa với hai người bạn thân tại một quán đêm vào giờ khá muộn và trong trạng thái không hẳn tỉnh táo, chẳng ai khác ngoài chính ông ta là nhà hảo tâm ẩn danh. Như để chứng minh, ông rút số báo ra ngày thứ Hai trong túi ra, chỉ vào mớ tin Thập Cẩm có nhắc đến vụ sét đánh và nói trước là gia đình này sắp được hưởng niềm vui trị giá mười nghìn Euro. Rồi ông nói thêm: “Họ thực sự xứng đáng”. Tôi hoàn toàn không tin câu này từ miệng Clemens Waltner ra.
Ngoài ra, tờ Leute heute còn phao tin là nắm trong tay nhiều chứng cứ buộc tội khác nữa. Cảnh sát đã nhảy vào điều tra vụ lừa đảo này và khám xét văn phòng các lãnh đạo của Plus. Tất cả các chi tiết trên nằm trong thông báo của Leute heute về bài báo vạch trần sự thật đã gửi tới các cơ quan thông tấn mà Kunz đọc cho chúng tôi nghe.
“Các bạn đồng nghiệp thân mến, tất cả hãy yên tâm rằng không một chữ nào trong đó là sự thật”, tổng biên tập cam đoan và lấy mu bàn tay quệt ngang trán bóng nhẫy mồ hôi. Linh tính khuyên tôi tin ông, mặc dù chính ông cũng chẳng biết mà chỉ hy vọng rằng không một chữ nào trong đó là sự thật. Ít nhất thì các luật sư truyền thông đã vào cuộc và đạt được một quyết định lâm thời của tòa, cụ thể là Leute heute không được phép công bố vụ bê bối đó hoặc chỉ được công bố một phần. Ngoài ra, đại diện pháp lý của Everyday đang chuẩn bị kiện tội vu khống với số tiền phạt lên đến hàng triệu.