Nỗ lực sống sót sau buổi chữa răng và cuộc hẹn với nữ bác sĩ chữa răng cách nhau vừa vặn một tiếng rưỡi đồng hồ để tôi rời vai con bệnh nhập vai quý ông hay ít nhất là một dạng cận kề, sự hóa thân đó là nguyên nhân của cuộc mua sắm siêu tốc: quần jeans, áo vét và giày. Như đã nói, tiền tuy không có ý nghĩa lớn với tôi nhưng tôi vẫn ơn trời rằng trong tình cảnh bất thường này không phải nhờ vả cửa hàng miễn phí, mà tin vào một cửa hiệu thời trang. Để tiết kiệm thì giờ, tôi chỉ vào người nộm đầu tiên trong cửa kính với bộ cánh vừa mắt mà giá cả cũng hấp dẫn, “Như người kia, nhưng không lấy mũ, và cỡ vừa tôi”.
“Bác định làm gì vậy?” giọng Manuel hơi lo sợ khi thấy tôi về nhà với túi này túi nọ căng phồng.
“Bác gặp bác sĩ răng - chuyện riêng”, tôi đáp.
“Bác kể tiếu lâm à?”
“Không, nghiêm túc”.
“Cô ấy hẹn gặp bác? Tại sao?” nó hỏi. Láo toét. Song lúc này tôi cũng chẳng hơi đâu giảng giải cho nó hiểu quan hệ giữa người và người. “Nếu gặp cô ấy thì bác nhân tiện hỏi luôn cô ấy có cùng bác đến vào thứ Bảy sau nữa, bác biết rồi đấy, đội cháu đấu với Union CS”, nó nhắc. Một ý tưởng siêu việt. Hoặc có thể cũng không hay lắm.
“Thứ Bảy cô ấy sẽ không rảnh, có lẽ cô ấy có gia đình và chăm sóc chồng - hoặc ngược lại”, tôi nói.
“Thì chồng cô ấy đi cùng, càng nhiều khán giả càng tốt”. Trong chuyện này thì quan điểm của tôi ngược lại hoàn toàn.
“Chào chị, cứ gọi tôi là Gerold, kẻ thù vẫn gọi tôi là Geri”, tôi nói át trống ngực thình thịch. Cô chưa biết kiểu pha trò này.
“Rebecca, rất hân hạnh”. Là một thiên thần tràn đầy cảm xúc mà cô ít lộ vẻ xúc động một cách đáng ghen tị, chính điều đó làm cô gây nhiều cảm xúc hơn - và làm tôi xúc động hơn. Quả là một vòng luẩn quẩn.
“Chị có phiền lòng khi tôi gọi bia?” tôi hỏi, thay vì thử một lần không bia xem sao.
“Không, tôi không phiền gì cả, nếu anh gọi cả cho tôi nữa”, cô trả lời. Điều bất ngờ lớn đầu tiên.
Bất ngờ thứ hai xuất hiện sau mấy phút hồi hộp để khám phá tiểu sử: Rebecca còn tự do, tôi đánh vần nhé: tờ-ư-nặng-tự dờ-o-do. Cô có nhiều bạn thân, trong đó có nhiều đàn ông, nhưng các quan hệ dài hạn của cô cho đến nay đều đã hết hạn mà chẳng còn một ai dây dưa nữa. “Duyên số là chuyện không thể ép”, cô nói.
“Không, không thể”, tôi xác nhận.
“Về mặt này thì tôi cũng khá kén”.
Chuyện đó thì rõ, không thì cô đã không ngồi đây với mình - tôi tự động viên.
“Nhưng đồng hồ sinh học vẫn tích tắc đấy, và tôi sẽ không trẻ đi”, cô nói.
“Tất cả chúng ta đều không trẻ đi, nhưng nếu có thì chị là người đầu bảng, Rebecca”, tôi đáp. Cô mỉm cười. Vì sao tôi không thường xuyên nghĩ ra những lời có cánh như vậy nhỉ?
Tiếc là cô tận dụng quãng lặng đầy xúc cảm ấy để đổi chủ đề và đóng đinh tôi vào một chữ, chính chữ mà tôi đã quên béng. Đó là chữ khuyên.
“Anh muốn tôi cho một lời khuyên. Vậy thì khuyên chuyện gì?” cô hỏi.
Cô đã túm tôi đúng chỗ không ngờ, tôi lúng búng mất một lát khiến cô tin đó phải là chuyện sinh tử, đại khái như: làm sao có thể lách thủ tục quan liêu để nhận được nhanh chóng một lá gan và một cánh phổi của người hiến tạng, vì về lâu dài thì một hàm răng đại tu chưa đủ. Cho đến khi tôi làm cô bất ngờ với một chuyện đơn giản. Tôi kể rằng tôi mua một chiếc xe đạp mà không cho Manuel biết, và cũng đã bí mật tập dượt với mục đích mời cu cậu nhà tôi đi dã ngoại một chuyến. Và vấn đề là… vấn đề là… đành vậy, gì cũng được, vì tôi không nghĩ ra trò gì hay hơn, “Đi ở đâu tốt nhất, ý tôi là đường đất chỗ nào tiện nhất, chị trông rất có dáng thể thao, nhất định phải biết ở Vienna đi xe đạp chỗ nào tốt nhất, đặc biệt là vào khoảng giữa tháng Mười một”. Ít nhất thì Rebecca đủ lịch sự để cho tôi biết, là người Salzburg nên cô không thạo Vienna lắm, tôi nên xem mấy tờ rơi về địa điểm dã ngoại, ở đâu cũng thấy cả xấp.
“À, hay đấy, cảm ơn chị, tôi sẽ làm thế”, tôi nói.
Sau đó chuyển thẳng đến nội dung cốt lõi.
“Vì sao anh không nói anh là bố nó?” cô hỏi.
“Có vẻ như chưa đến thời điểm thích hợp, tôi đợi thêm ít lâu nữa thì hơn”, tôi đánh trống lảng.
“Đợi gì? Đợi nó tự nhận ra? Tôi sẽ không dám làm thế, vì nó sẽ hủy hoại nhiều thứ, vì nó sẽ có cảm giác rằng anh không đón nhận quan hệ ấy”.
“Nó không hề muốn biết ai là bố nó, có lần nó tiết lộ với tôi như thế”.
“Tất nhiên. Nó sợ bị thất vọng”.
“Đúng. Còn tôi thì sợ nó thất vọng khi biết tôi là bố nó”.
“Nó sẽ không thất vọng đâu, ngược lại mới đúng”, cô nói.
“Sao chị tin thế?”
“Vì người ta biết, khi chứng kiến hai bố con anh, rồi lắng nghe anh kể về nó. Hai người hợp nhau, tuy hai mà một. Hai người có sức hút lẫn nhau. Anh là người quan trọng với nó”.
“Rất vui được nghe điều đó”, tôi nói và rất vui được nghe cô nói thế về tôi.
“Thằng bé cực kỳ quan trọng đối với anh. Anh biết vì sao không? Nó nhờ cậy anh, nó lay động ý thức trách nhiệm đang ngủ quên trong anh, nó đánh thức anh”.
Thú thực rằng cho đến nay hiếm khi tôi nghe nói đến ý thức trách nhiệm mà lại liên quan đến tôi, kể cả ý thức trách nhiệm đang ngủ quên, ước gì tôi được chụp lấy bàn tay mảnh dẻ của cô đang gõ nhẹ trên mặt bàn. Nhưng có vẻ như lúc này chưa phải thời điểm thích hợp. May mà tôi không phải loại người suốt đời ngồi đợi thời điểm thích hợp.